Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Con Anh, Con Tôi Và Con Chúng Ta
Chương 3 + 4

Cập nhật lúc: 2026-03-07 23:00:47 | Lượt xem: 4

3.

“Mẹ.” đẩy cửa phòng , thấy đang yên lặng bàn trang điểm.

Mẹ thực sự xinh , lúc thì lạnh lùng cao quý, lúc thì thể khiến tất cả chìm đắm ánh trong mắt bà, chẳng trách xung quanh bà luôn một đám đàn ông ưu tú vây quanh.

Từ nhỏ khi bố kết hôn, bố là một kẻ trăng hoa, sống buông thả, lạnh lùng vô tình.

Nếu trong tiểu thuyết, ông chắc chắn sẽ vai nam phụ hoặc phản diện, cũng thể cưới một giống như nữ chính.

“Yên Nhi.” Mẹ gương trang điểm, dùng khăn tẩy trang nhẹ nhàng lau sạch son môi môi.

Nhìn vẻ mặt bình tĩnh của , khỏi hỏi: “Mẹ, nghĩ về chuyện ? Sao để bố công khai đưa con gái riêng về nhà chúng ?”

Phải là nếu sự đồng ý của , bố tuyệt đối dám như .

“Mẹ, lẽ nào …” ly hôn với bố?

Mẹ buông khăn tẩy trang tay xuống, một tiếng: “Đứa trẻ ngốc, con nghĩ gì ? Nếu thực sự bỏ ông , khi ông sẽ đau khổ đến mức t ự t ử mất.”

: “…”

Mẹ : “Mẹ chuyện mấy năm . Lúc đó sợ kích thích con nên với con. Bây giờ con mười tám tuổi, nghĩ con quyền chuyện .”

: “Người kích thích nhiều nhất chẳng ?”

Mẹ bình tĩnh, giọng điệu nhàn nhạt: “Lúc mới quen bố con, bố con đây là một kẻ đào hoa, nhưng lúc đó để tâm lắm. Dù cũng tham gia quá khứ của bố con, đương nhiên cũng tư cách gì để truy cứu. Mẹ là một cô gái ngây thơ, mong đối phương lúc nào cũng chỉ thuộc về về cả thể xác lẫn tinh thần, những chuyện xảy khi quen là quyền tự do của ông . Đây là xã hội hiện đại, thời phong kiến.”

“Thích thì là thích thôi.”

“Tất nhiên, khi bố ở bên , ông cắt đứt những mối quan hệ bên ngoài, đây phong lưu thế nào thì truy cứu, nhưng khi quen , nếu ông một chút phản bội nào thì lẽ con sinh .”

Mẹ nhanh chậm, lý trí đến cực điểm, cũng quyết tuyệt đến cực kỳ.

: “…”

Mẹ xoa xoa giữa mày, chút bực bội: “ ngờ bố con xử lý những chuyện khi chúng quen , đến nỗi bây giờ xuất hiện một đứa con gái riêng lớn thế .”

u uất : “Vậy thì bố gặp rắc rối lớn .”

Mẹ : “Thực cũng là rắc rối lắm, giải thích rõ ràng với , sắp xếp thỏa cho Bạch Ngữ là . Bố con và là vợ chồng bao nhiêu năm …”

trợn tròn mắt, giả vờ ngây thơ : “Mẹ, lẽ nào quên mất những ong bướm vây quanh năm xưa ?”

Mẹ : “?!”

bẻ ngón tay, đếm từng một: “Chú Lục lạnh lùng cấm dục, chú Phó cao ngạo thanh cao, chú Trình yêu nghiệt phóng túng, chú Hác tao nhã tuấn tú…”

Mẹ : “…”

chớp chớp mắt: “Mẹ ơi, đây đều là những món nợ đào hoa thời trẻ của đấy. Bố yếu đuối đáng thương như , thể chống đỡ nhiều loài hoa ăn thịt như chứ?”

Mẹ : “…”

4.

Khi ở bên , sạch sẽ là điểm yếu lớn nhất của bố , cũng là điểm mà những đàn ông khác thích thường xuyên chế giễu bố .

Độc giả bây giờ tiểu thuyết ngôn tình đều yêu cầu nam nữ chính sạch sẽ, bố như coi như là giẫm bãi mìn .

Ra khỏi phòng ngủ chính, bố vẫn quỳ bàn phím, những món ăn bàn đều nguội ngắt, cũng thấy bố động đũa.

Bạch Ngữ ghế sofa, thích thú ngắm nghía đồ trang trí trong phòng khách nhà chúng .

Ánh mắt cô là đố kỵ tham lam, mà là tò mò pha chút hờ hững, vẻ như quen .

Bố nhỏ giọng hỏi: “Mẹ con… bây giờ tâm trạng thế nào?”

: “Không lắm. Mẹ bảo bố tiếp tục quỳ .”

Sắc mặt bố tối sầm , hoang mang đáng thương, đôi mắt mất ánh sáng, như thể cả vứt bỏ, khiến khỏi mềm lòng, đau lòng.

cứng rắn như sắt: Hóa bố dùng bộ dạng để lừa , đáng đời!

bố, mà dẫn Bạch Ngữ đến phòng khách, giọng nhàn nhạt: “Phòng dọn dẹp , tối nay cô ở phòng .”

Bạch Ngữ sửng sốt, dường như ngạc nhiên thái độ của , nghiêng đầu khẽ: “Tề Yên, cô sợ gì bố ?”

lạnh: “Phải xem cô bản lĩnh thế nào.”

“Được , trêu cô nữa.” Bạch Ngữ suy nghĩ một chút, vẻ do dự, nhưng vẫn , “ cho cô một chuyện, thế giới mà cô đang sống, thực là một cuốn tiểu thuyết. Bố cô chính là nam phụ và nữ chính trong cuốn tiểu thuyết .”

vì họ tình nhân cuối cùng thành quyến thuộc, câu chuyện thuộc về họ hạ màn. Vận khí chuyển dời, sinh nam nữ chính mới. Còn cô, là nữ phụ trong cuốn tiểu thuyết .”

phản bác: “Vậy cô thì ? Chẳng lẽ là nữ chính?”

Bạch Ngữ vuốt mái tóc dài của , nhạt lắc đầu: “Không, cũng là nữ phụ, nhưng là nữ phụ độc ác.”

: Thật sự nên lời, cô xem đang ?

Mở miệng là nam nữ chính, nữ phụ tiểu thuyết…

chỉ đầu , chút khó nên lời: “Cô khám bác sĩ tâm thần ?”

Bạch Ngữ cũng tức giận, bước phòng, kéo ghế xuống, còn hiệu cho đóng cửa .

vốn là phản nghịch, lười để ý đến cô , nhấc chân định ngoài.

“Chẳng lẽ cô chuyện xảy đây ? Mẹ cô là nữ chính và nam chính tranh giành tình yêu như thế nào? Còn bố cô, chiếm tình cảm của cô và sinh cô? Một đám chú trai, tài giỏi bên cạnh cho đến tận bây giờ vẫn lấy vợ, còn vây quanh cô chờ mong cô hồi tâm chuyển ý?”

: “…” Chuyện thì thật sự .

Bố nhắc đến chuyện cũ, cũng tiện hỏi nhiều.

Còn đám chú , chỉ họ đều là theo đuổi .

Hơn nữa họ đối xử với .

cũng , họ đối xử với là vì giống .

Nếu giống bố thì lẽ họ sẽ thèm để ý đến .

Lên nha em ơi! Cả nhà ủng hộ tớ thiệt nhiệt tình ó. Yêu ngườiii

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8