Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Con Anh, Con Tôi Và Con Chúng Ta
Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-03-07 23:00:51 | Lượt xem: 6

8.

Một phòng riêng trong nhà hàng bên cạnh trung tâm thương mại.

Hai bên xuống.

Tóc mai bên thái dương rũ xuống, bà vén tai.

“Tư Luật Thành, hiểu bây giờ đến tìm còn ý nghĩa gì, sớm lấy chồng sinh con, gia đình riêng của .” Lời của như một thanh kiếm sắc bén, đ.â.m thẳng tim đàn ông đối diện. Sắc mặt đàn ông nháy mắt trở nên tái nhợt.

“Tống Dư, em đừng quên! mới là đàn ông đầu tiên của em! Em vốn dĩ là vợ !” Ông gào lên.

Mẹ nhạt: “Ồ? Là ai đưa cho đơn ly hôn, cao cao tại thượng bảo ký tên?

Lại là ai, ôm lấy Dạ Nhược Nhiên đáng thương, phân biệt trái đúng sai mà tát một cái mặt bạn bè của ?

Lại là ai, khi đau dày bỏ mặc , chạy mưa an ủi ánh trăng sáng của ?

Lại là ai, ngày sinh nhật , đập vỡ chiếc hộp nhạc mà để cho khi bà hấp hối?”

Những vết thương rỉ máu, tự tay xé toạc .

Bà từ từ dậy, cúi gần đàn ông : “Hay xem là ai? Tư, Luật, Thành?”

: “?!”

thể tin đàn ông đối diện , trông thì dáng nhưng chuyện dáng !

thì qua lời kể của Bạch Ngữ, chỉ hiểu đại khái, nhưng thực sự ngờ cốt truyện giống hệt như tiểu thuyết ngôn tình ngược luyến tàn tâm mà lén lớp hồi cấp hai cấp ba!

Tư Luật Thành dịu giọng, như đang níu kéo: “ với em, A Dư, em hãy cho một cơ hội, sẽ bù đắp cho em thật …”

Mẹ bình tĩnh : “Sau phiền nữa chính là sự bù đắp nhất đối với .”

Bạch Ngữ thì thầm với : “Chưa hết , khi cô ly hôn với Tư Luật Thành thì phát hiện mang thai con , mặc dù dì chán nản nhưng giống như nhiều nữ chính khác, dì giữ đứa trẻ , nhưng tên đàn ông mất hết lương tâm cô phá thai! Cô xem ly kỳ ?”

Tam quan của : Ảo thật đấy (đù mù 999 ).

Đậu má!

Nam chính còn mặt mũi nào mà xuất hiện mặt nữa ?!

Mặt ông đúng là còn dày hơn cả tường thành!

Giọng của Bạch Ngữ lớn, nhưng bố đều thấy mơ hồ.

Tư Luật Thành trừng mắt Bạch Ngữ, vội vàng giải thích: “A Dư, tin nhắn đó gửi, là Dạ Nhược Nhiên…”

“Bây giờ còn cần giải thích nữa ?” Mẹ khẩy: “Anh tưởng vẫn là Tống Dư yêu hết lòng như ? Cô c.h.ế.t từ hai mươi năm !”

kìm thoáng qua trai trẻ cho là “ trai” cùng khác cha của đang cạnh Tư Luật Thành.

Ngoài câu “Mẹ” thốt lúc đầu, thêm một lời nào nữa.

Người con trai giống cha, nhưng thấy giống hơn.

Ánh mắt sâu thẳm như biển cả, sống mũi cao thanh tú, đôi môi hồng nhạt…

Khí chất của giống như bố , cao cao tại thượng, ngạo mạn tự đại, mà mang theo một sự lạnh lùng thấm tận xương tủy, cả như một món đồ sứ dễ vỡ.

Anh chút ngẩn ngơ , trong mắt thoáng qua một tia khao khát và lưu luyến dễ nhận .

con của chúng chết! Nó vẫn còn sống!” Tư Luật Thành kích động : “Chúng vẫn thể với !”

và Bạch Ngữ: Ông bệnh gì ?

Bố : “…”

Ngay cả trai cũng giật giật khóe miệng.

nhịn nhịn, cuối cùng nhịn nữa, giả lả : “Vị , cũng là con của đấy? Chú cướp ? Có hỏi ý kiến của ?”

Tư Luật Thành thậm chí còn thèm , như thể trong mắt ông ngoài , những khác đều đáng nhắc đến.

Nắm đ.ấ.m siết chặt, tức quá!

Nói thật! Nếu đang ở nơi đông , sẽ lập tức cho ông một cú quật qua vai, dạy cho ông thế nào là “kính già yêu trẻ”!

Mẹ mỉa một tiếng, nhẹ nhàng thốt một chữ: “Cút.”

Tư Luật Thành nghiến răng: “A Dư, em tưởng Tề Thanh Tuần là ? Trong giới của chúng , đây ai mà chơi bời trác táng nhất, một như mà em cũng dám trao gửi phận?”

Sắc mặt bố tái nhợt.

Nếu đến chuyện khác, ông một nghìn lý do để bác bỏ Tư Luật Thành, nhưng chỉ riêng điểm , ông thể phản bác.

Nếu thì Bạch Ngữ từ ?

Phải trách thì trách hồi còn trẻ bố quá kiêu ngạo tùy tiện, phong lưu phóng túng, coi thường chuyện tình cảm, kiềm chế ham sinh lý của . Yêu đương là lên giường, hồi còn trẻ bố thực sự thể hiện điều một cách triệt để.

xoa trán, gì cho .

Mẹ biểu lộ cảm xúc gì, trông vẻ quan tâm, nắm tay bố để an ủi.

“Thì nào? Lúc kết hôn với , ly hôn một , hơn nữa còn từng mang thai, chúng ngang , khéo bù trừ.”

và Bạch Ngữ: Mẹ/Dì, hiểu rõ về bù trừ đấy.

“Anh kết hôn mà còn ngang nhiên tìm ánh trăng sáng, ăn trong bát trong nồi, mới dám trao gửi phận cho .”

Mẹ Tư Luật Thành cạn lời, uống một ngụm , về phía trai trẻ năm phần giống bà, giọng dịu dàng hơn hẳn: “Con trai, con thể cho con tên gì ?”

Chàng trai trẻ trai lạnh lùng mím môi, từ từ mở miệng, giọng trong trẻo, trầm ấm và dễ : “Tư Mộ Vũ, Mộ trong ngưỡng mộ, Vũ trong vũ trụ.”

thoáng mỉm .

Có lẽ là Mộ trong mến mộ: “Vũ” (yǔ) tựa “Dư” (yú) nhỉ? Mặc dù thanh điệu khác , nhưng nghi ngờ, cái tên chính là ý nghĩa như !

Chàng trai trẻ lấy một tập tài liệu từ cặp công văn bên cạnh, đặt hai tay lên bàn, nhẹ nhàng đưa đến mặt chúng .

Một hàng chữ lớn đập mắt ——

Giấy chứng nhận xét nghiệm quan hệ nhân.

Kết quả độ chính xác lên tới 99,99%.

Theo kết quả phân tích kiểu gen di truyền DNA của trung tâm chúng , mẫu vật 1 (Tống Dư) là ruột của mẫu vật 2 (Tư Mộ Vũ).

Con dấu đóng đó là của cơ quan giám định thẩm quyền nhất địa phương.

: “…”

Được lắm, khi thêm một chị cùng cha khác , thêm một cùng khác cha.

thì chứ! mới là chính thất!

bướng bỉnh và hèn mọn nhặt nhạnh những mảnh vỡ của tam quan, từng chút một dán .

“Vũ Nhi, thể gọi con như ?” Mẹ giấy chứng nhận xét nghiệm, chỉ nhẹ nhàng hỏi.

Có lẽ là mẫu tử liền tâm, đoán chắc đây chính là trai từ những biểu cảm nhỏ của .

Tư Mộ Vũ gật đầu: “Mẹ là ruột của con, gọi con thế nào cũng .”

Trong mắt sự an ủi sự hối hận, an ủi lẽ là vì Tư Luật Thành nuôi dạy con trai hư hỏng, hối hận lẽ là vì bà bảo vệ con trai khi nó mới chào đời…

Mẹ lên tiếng, với Tư Luật Thành, giọng lạnh như băng: “Tư , con chúng đoàn tụ, một lời , mong thể tránh mặt một chút.” Trực tiếp chứng minh thế nào là phụ nữ lật mặt nhanh như bánh tráng.

Bố hả hê, ánh mắt phấn khích giấu nổi, cuối cùng cũng đuổi tình địch chướng mắt ?

Ai ngờ nhàn nhạt : “Con , cũng ngoài .”

Bố cạn lời.

Mẹ cảnh cáo: “Không chủ động gây chuyện, đánh , nhưng nếu tay , thể đánh trả.”

Bố gật đầu, dậy sải bước rời .

Tư Luật Thành u ám , cũng dậy rời .

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8