Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Con gái chó điên của hiệu trưởng
9

Cập nhật lúc: 2026-03-17 17:15:58 | Lượt xem: 2

Đối diện với ánh mắt khó hiểu của cha, tôi cười trả lời: “Lý Phi, bạn trai cô là con trai tài xế của cha tôi, đó cũng là xe của nhà tôi, anh ta chỉ là tài xế mà thôi, tài xế nhà tôi đưa tôi đi học, không phải rất bình thường sao?”

Không ngờ lời này lại gây ra náo động lớn hơn trước, dưới sân khấu có rất nhiều tiếng xì xào.

Lý Phi vẫn không tin: “Không thể nào! Đó là chiếc xe Maybach đắt nhất. Là xe của nhà Vệ Phong, anh ấy đã sử dụng nó được 3 năm rồi!”

Vệ Phong sử dụng nó????

Lý Phi gần như sụp đổ, tôi không muốn nói chuyện với cô ta nữa.

Tôi nhìn xung quanh và thấy Vệ Phong ở góc sân khấu: “Tôi không biết trước kia anh ta nói gì với cô nhưng những điều tôi nói đều là sự thật!”

Vô số anh mắt đang đổ dồn vào Vệ Phong. Tôi cười nói: “Không biết anh nghĩ thế nào, nhưng nhà tôi có rất nhiều ô tô. Ngay cả xe lấy hàng của bảo mẫu cũng là Mercedes-Benz hoặc Maybach. Nếu như hôm nay bạn gái anh không nhắc đến, tôi còn không nhớ nhà mình còn có chiếc xe như thế!”

Vệ Phong xấu hổ đến mức tức giận, quay ra nói Lý Phi: “Nếu không phải do cô muốn mặt mũi, tôi đã không phải lái xe của nhà người khác. Đều tại cô trọng giàu khinh nghèo!”

Lý Phi cười khẩy, chế giễu nói: “Hóa ra anh chỉ là con trai của tài xế, căn bản không phải là con của đại gia nào cả”

“Vậy thì cô là ai? Một con nhỏ yêu giàu chê nghèo!”

Trong khi hai người họ đang cãi nhau không ngừng, cha Vệ Phong chạy đến, bước tới và ngăn Vệ Phong đang nói lại.

Chú Vệ theo cha tôi mấy chục năm, chưa bao giờ hèn mọn như hôm nay. Trong mắt có vài giọt nước mắt, chú nghẹn ngào nói: “Ông chủ, tôi thay mặt đứa con này của tôi xin lỗi ông và cô chủ. Vì nó đã gây ra nhiều phiền phức, còn suýt nữa gián tiếp hủy hoại thanh danh cô chủ. Nhưng xin ông hãy xem xét, mấy năm nay tôi đều tận tâm tận lực làm công việc của mình. Ông là người tốt, mong ông cho đứa con này của tôi một cơ hội để sửa chữa lỗi lầm của nó.”

Nhìn bộ dàng này của chú ấy, tôi có chút đau lòng. Nhưng mà cha tôi công tư rất rõ ràng, không bắt Vệ Phong chịu trách nhiệm về việc sử dụng xe nhà tôi mấy năm nay đã coi như là rộng lượng lắm rồi.

Đúng như dự đoán, cha tôi cau mày thật chặt: “Anh Vệ, tôi và anh đã quen biết nhiều năm, tôi không trách anh những lúc làm sai. Tôi có thể tìm tài xế khác bất cứ lúc nào. Nhưng tôi nghĩ anh đã có tuổi lại có con còn đang đi học. Nên tôi mới không đuổi việc anh.”

“Nhưng bây giờ, con trai anh không chỉ tùy ý lái xe của tôi mà còn dung túng cho bạn gái nó bắt nạt con gái tôi. Anh làm việc cho tôi bao nhiêu năm qua, chắc hẳn biết rõ Hiểu Hiểu là bảo bối tâm can của tôi, xảy ra chuyện như này. Anh bảo tôi làm sao giữ anh lại nữa?”

Chú Vệ lập tức ngây cả người, cũng rơi vài giọt nước mắt. Cha tôi thở dài một hơi, rất khách sáo nói: “Mấy năm nay anh làm việc cho tôi, đôi khi cũng có chút khó khăn, tôi phát cho anh một năm tiền lương. Còn chiếc xe mà con anh đi kia tặng cho anh. Tôi hy vọng sau này anh và con trai anh cũng đừng xuất hiện trước mặt chúng tôi.”

Vệ Phong lúc này mới sửng sốt. Làm sao mà không sửng sốt được chứ? Bao nhiêu năm thể hiện ngoan ngoãn mới đổi được cơ hội cha tôi cho đến tập đoàn làm việc nhưng bây giờ lại thành công cốc. Chẳng khác gì dã tràng xe cát!

“Chú Triệu, cháu…..” Vệ Phong còn muốn nói gì đó.

10.

Lời Vệ Phong còn chưa kịp nói khỏi miệng, đã bị cha anh ta ngăn cản, chú Vệ trầm mặt suy nghĩ nửa ngày, mới lui về phía sau nửa bước, thái độ cung kính cúi đầu với cha: “Ông chủ Triệu, cảm ơn ông mấy năm nay đã quan tâm, hy vọng sự nghiệp của ông một tiếp tục thành công, chúc cô chủ bình an hạnh phúc.”

Nói xong lời này, chú Vệ kéo Vệ Phong đang đứng đó rời đi.

Tôi len lén giơ ngón tay cái lên với cha, quả nhiên là cha, hận thù rõ ràng, không bởi vì chuyện này liên lụy đến những người khác.

Nhưng ánh mắt cha quay đầu nhìn về phía hiệu trưởng Lý lại càng thêm khác.

“Hiệu trưởng Lý, nói một câu dung tục, bộ lễ phục con gái ông mặc, con gái tôi nhìn cũng không thèm nhìn, không phải chỉ là một cái váy thôi sao? Nhưng hành vi vu oan hãm hại này của con gái ông lại quá mức hạ lưu, chẳng lẽ đây là phân biệt đúng sai của sinh viên đại học sao?”

Hiệu trưởng Lý chột dạ, liên tục gật đầu cười nói: “Đúng đúng đúng, chuyện này nhất định là bạn học Lý không đúng, chúng ta sẽ tăng cường giáo dục tư tưởng cho học sinh.”

Lý Phỉ còn muốn giải thích, lại bị ánh mắt của hiệu trưởng Lý ngăn lại.

Nhưng mà, cách giải quyết này còn lâu mới đủ để cho cha tôi hả giận, quên nói, cha tôi là người bụng dạ hẹp hòi, chuyện thích làm nhất, chính là đuổi cùng g.i.ế.c tận.

Cha tôi cười ném ánh mắt cho phó hiệu trưởng bên cạnh, chủ động hỏi.

“Theo ý của phó hiệu trưởng Trương, chuyện này nên giải quyết như thế nào đây?”

Cho dù tôi đứng trên sân khấu, cũng có thể nhìn thấy rõ ràng thân thể Phó Hiệu trưởng run lên vì kích động giống như là dùng thuốc kích thích, lập tức cười nói với cha.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8