Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Con Gái Sếp Hống Hách
Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-02-01 16:31:11 | Lượt xem: 4

Thức trắng tăng ca suốt ba ngày, đến trưa tranh thủ gục xuống bàn chợp mắt, ai ngờ con gái sếp vừa từ nước ngoài về đã đạp mạnh lên bàn tôi:

“Công ty toàn nhân viên kiểu này, bảo sao lợi nhuận ít ỏi thế!”

Cô ta vặn to chuông báo thức, đánh thức hết đồng nghiệp đang nghỉ trưa:

“Từ nay công ty hủy bỏ một tiếng rưỡi nghỉ trưa, chỉ cho mười phút ăn cơm. Còn nữa, mỗi tuần các người phải tăng ca không lương năm ngày. Nếu tháng sau lợi nhuận không tăng gấp ba, thì tất cả cuốn gói đi hết!”

Tôi bật cười, cắt giảm nhân sự mà cắt đến động mạch chủ thế này, đúng là thiếu não mà.

1.

Nghe con gái sếp nói vậy, cả văn phòng bắt đầu bàn tán xôn xao. Chị Trương bên nhân sự cũng bước lên, nhỏ giọng khuyên nhủ:

“Tiểu thư, như vậy không đúng quy định đâu. Hơn nữa đây là phòng kỹ thuật, là bộ phận cốt lõi của công ty!”

Chị ấy còn chỉ về phía tôi:

“Ví dụ như Tiểu Lưu đây, là nhân tài công ty bỏ ra mức lương cao để mời về. Hay là chúng ta báo sếp một tiếng trước đã?”

Tạ Vân phì cười, ánh mắt khinh thường lướt qua tôi từ đầu đến chân:

“Cô ta mà cũng gọi là nhân tài lương cao? Ăn mặc lòe loẹt như vậy, chắc chỉ giỏi quyến rũ người khác thôi! Không cần báo sếp, giờ này tôi nói là luật, lập tức thực hiện!”

Đúng là một kẻ ngang ngược! Tôi vốn đã làm việc mệt mỏi cả ngày, ăn mặc đẹp một chút cũng chỉ để bản thân vui vẻ, cớ gì để cô ta phán xét?

Nhưng nhìn quanh, nhiều người đã lặng lẽ ngồi thẳng lưng tiếp tục làm việc. Dù sao thì thời buổi này, tìm được việc đâu có dễ. Thế nên tôi cũng mở máy, bắt đầu bận rộn.

Thấy mọi người đều vào guồng, Tạ Vân kiêu ngạo ngẩng cao đầu. Nhưng tôi thì thẳng tay gọi ngay cho bên đối tác.

Chuông đổ hơn một phút mới có người bắt máy, giọng điệu lộ rõ sự khó chịu vì bị làm phiền lúc nghỉ trưa:

“Có chuyện gì?”

Tôi cười:

“Giám đốc Lưu, phiền anh xem xét lại phương án kia giúp tôi, nếu không có vấn đề gì thì chúng tôi mới có thể tiếp tục bước tiếp theo.”

“Được rồi, để nghỉ trưa xong rồi tính!”

Giám đốc Lưu dứt khoát cúp máy, tôi lập tức gọi lại. Lần này, giọng anh ta to hơn hẳn:

“Tôi đã nói là để nghỉ trưa xong rồi xem! Công ty các người không nghỉ trưa à?”

Tôi nhún vai, giọng điệu thản nhiên:

“Xin lỗi giám đốc Lưu, tiểu thư nhà tôi vừa hủy bỏ chế độ nghỉ trưa rồi. Sau này có lẽ sẽ thường xuyên làm phiền anh vào giờ này, anh thử thích nghi dần đi nhé?”

2.

Nghe xong, giám đốc Lưu lập tức nổi đóa:

“Cái gì? Ngày nào cũng thế này á? Muốn mạng người ta à?!”

Để chốt được phương án này, đội chúng tôi và đội giám đốc Lưu đã thức trắng ba đêm liền, đến sắt thép cũng phải rệu rã.

Giám đốc Lưu chửi thẳng trong điện thoại, tôi cũng bật loa ngoài:

“Chúng tôi là bên đối tác đây! Có ai đối xử với đối tác như thế không? Còn nữa, con gái sếp nhà các người có bị vấn đề gì không vậy? Tôi muốn nói chuyện trực tiếp với sếp của các người!”

Tạ Vân bị giám đốc Lưu chửi đến mức mặt đỏ bừng, nhưng đối phương là khách hàng lớn, cô ta chẳng thể làm gì khác ngoài nén giận. Quay sang tôi, cô ta chỉ tay quát tháo:

“Không thể làm việc khác trước à?!”

Tôi nhún vai, giọng điệu vô tội:

“Phải đợi duyệt xong phương án thì mới làm bước tiếp theo được chứ, đúng không nào?”

Đồng nghiệp xung quanh cũng lập tức hưởng ứng:

“Đúng vậy, giám đốc Lưu duyệt xong thì chúng tôi mới có thể làm tiếp!”

“Hay là để tôi gọi lại cho giám đốc Lưu lần nữa nhé?”

Tạ Vân giận đến mức siết chặt nắm tay, nhưng chưa kịp bùng nổ thì điện thoại của cô ta reo lên, bên trong vang lên tiếng sếp lớn gầm lên giận dữ:

“Tạ Vân, con đang làm cái quái gì vậy? Giám đốc Lưu là khách hàng quan trọng nhất của công ty, đừng có đắc tội với người ta!”

Mặt Tạ Vân tái mét, vội vàng ôm điện thoại chạy thẳng vào văn phòng.

Mọi người quay sang nhìn tôi, giơ ngón tay cái tỏ ý khen ngợi.

Tôi vốn là nhân sự cấp cao mà sếp phải đàm phán cả tháng trời mới kéo về, lại còn mang theo cả một đội kỹ thuật mạnh. Nếu không nhờ chúng tôi dốc sức, công ty này đã ngập trong nợ nần từ lâu.

Hiện tại công ty có bốn dự án lớn, mà hai trong số đó là do đối tác trước đây chủ động tìm đến khi biết tôi đã nhảy việc sang đây.

Nói thẳng ra, nếu mất tôi, công ty này cứ chuẩn bị mà phá sản đi là vừa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8