Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Con Nuôi Rắc Rối
Chương 28

Cập nhật lúc: 2026-03-17 17:20:30 | Lượt xem: 4

Nó khẽ khàng lay động dây đàn trong lòng người.

“Mẫu phi, sao người lại đến đây?”

Ta hoàn hồn lại.

Nhìn lại khuôn mặt mê hoặc lòng người của hắn, ta chợt cảm thấy xa lạ.

Ta gượng gạo gật đầu với hắn: “Cái đó, Thanh Xuyên bị ta sai đi làm chút việc, lát nữa sẽ quay lại.”

Ánh mắt hắn nhìn ta cũng rất xa lạ, “Ừm.”

Một sự im lặng không lời lan tỏa trong rừng đào lãng mạn, có một cảm giác không hòa hợp.

Ta mở lời phá vỡ sự im lặng này, hỏi thăm xã giao: “Nguyễn Nguyễn đã khỏe hơn chút nào chưa?”

“Ừm.”

“Khi nào có thể tổ chức hôn lễ?”

“Không chắc chắn.”

Lòng bàn tay ta hơi đổ mồ hôi, cố gắng tìm chuyện để nói: “Ngươi gầy đi một chút rồi.”

Hắn dừng lại một chút, nhìn ta từ trên xuống dưới, chậm rãi nói: “Mẫu phi béo lên rồi, eo cũng không còn nữa.”

Thật là một đòn chí mạng.

Không một nữ nhân nào có thể cho phép mình bị nói là béo, dù đó là sự thật, cũng tuyệt đối không cho phép.

Dây thần kinh của ta giật giật, một cơn giận dữ không tự chủ được bùng lên.

“Thế thì đã sao? Liên quan gì đến ngươi, ta ăn hết gạo nhà ngươi à?”

Hắn sững sờ, vẻ mặt bất lực, “Nhi thần chỉ nói sự thật, mẫu phi tức giận gì chứ?”

Ta nghiến răng, “Bổn cung không tức giận.” Đúng lúc có một cành đào trước mặt rủ xuống, ta bực bội đánh một cái.

“Bốp.” Cành đào đó bật trở lại, vọt qua ta, đánh thẳng vào mắt hắn.

“Hít.” Hắn hít một hơi lạnh.

Cành đào này, ít nhiều cũng có chút linh tính.

Ta giả vờ quan tâm hỏi một câu: “Ngươi không sao chứ?”

Hắn che mắt, nhíu mày, dường như rất đau, nói: “Nhìn không rõ lắm.”

Hắn do dự hỏi: “Trong phòng mẫu phi có thuốc tiêu sưng tan m.á.u bầm nào không?”

“Có lẽ là không có.”

Hắn ừ một tiếng, không nhanh không chậm: “Thanh Xuyên sao lâu như vậy vẫn chưa về?”

“…”

Hắn xui xẻo, tức giận, vậy Thanh Xuyên xui xẻo rồi.

Ta đành vội vàng đổi lời: “Ta nhớ ra rồi, phòng ta có, nếu ngươi không ngại, ta dìu ngươi đi bôi thuốc.”

“Ta vẫn nên đợi Thanh Xuyên đi thôi. Không nên làm phiền mẫu phi.”

“… Có gì mà phiền chứ.” Ta nhanh chóng đỡ lấy cánh tay hắn.

Chỉ là chạm nhẹ vào hắn một cái, một cảm giác nóng rát đã lan từ đầu ngón tay lên.

Thân nhiệt hắn rất cao, dù cách lớp áo cũng… như đang cầm củ khoai lang nóng.

Cuối cùng cũng đến phòng khách, ta vội vàng tìm thuốc, ném cho hắn: “Dùng đi.”

“Ta không nhìn thấy, ta đợi Thanh Xuyên đến vậy.”

“…”

Thanh Xuyên Thanh Xuyên, vì hạnh phúc của Lam Nhược, ta nhịn.

“Ta giúp ngươi bôi thuốc, không cần đợi hắn.”

Nên hình dung cảm giác này thế nào đây.

Giống như sự lo lắng bất an trước khi thảm họa ập đến.

Hắn ngồi, ngẩng đầu, ta đứng, cúi đầu, rất gần mặt hắn, gần đến mức có thể cảm nhận được hơi thở của nhau.

Hơi thở hắn đều đặn, còn hơi thở của ta, không hiểu sao lại gấp gáp, hỗn loạn.

Như thể đang bị tra tấn.

Đột nhiên, yết hầu nhô cao của hắn chuyển động lên xuống một cái.

Tâm can như bị khảy động.

Ta sững sờ, nhìn đôi môi hơi khô của hắn, buột miệng: “Khát nước à?”

Vừa hỏi ra ta đã hối hận, không nên nói nhiều với hắn.

Giọng hắn trầm trầm: “Khát khô cả cổ, bụng cũng đói meo rồi.”

Lòng ta bỗng chùng xuống, không kìm được mà hỏi thêm: “Ngươi đến đây mà không ăn gì sao?”

“Ừ, vì muốn gặp người trong lòng nên chẳng bận tâm gì khác.”

Tay ta khựng lại, thì ra đây chính là sức mạnh của tình yêu say đắm.

Chợt ta chẳng muốn bận tâm đến hắn nữa.

“Cũng được rồi.” Ta buông thuốc, chỉ về phía ấm trà. “Ngươi tự rót trà uống đi, bên cạnh có bánh đào, cứ tự nhiên.”

“Ta nhìn không rõ lắm.”

Ta bực mình xách ấm trà lên, rót đầy chén, lại lấy một đĩa bánh đào đặt mạnh trước mặt hắn. “Thế này chắc nhìn thấy rồi chứ?”

Hắn mím môi: “Thôi, ta đợi Thanh Xuyên về cùng ăn.”

Đợi đến lúc Thanh Xuyên về, hắn chẳng phải đã c.h.ế.t đói c.h.ế.t khát rồi sao? Lúc đó lại còn trách phạt Thanh Xuyên nữa chứ.

“Để ta đút cho ngươi.”

Hắn lại mím môi: “Không cần làm phiền mẫu phi.”

Ta lạnh lùng: “Thanh Xuyên đi làm việc cho ta, ta không thể sai khiến người của ngươi không công được.”

Hắn nhắm mắt, ta đút cho hắn uống một chén trà, lại lấy một miếng bánh đào đưa lên môi hắn. 

Hắn ăn thong thả, nhai kỹ từng chút một. 

Ta lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ.

Thanh Xuyên và Lam Nhược, không biết giờ này ra sao rồi?

Ngay trong khoảnh khắc ta thất thần, đầu ngón tay bỗng thấy ươn ướt, nóng ấm.

Ta cúi xuống nhìn, rồi như bị phỏng, vội vàng rút tay về, giận dữ hỏi: “Ngươi làm gì thế?”

Hắn tỏ vẻ vô tội: “Ta vẫn luôn nhắm mắt mà, mẫu phi đút quá tay, ta nào biết gì đâu.”

… Hình như đúng là ta đã lơ đễnh. 

Hắn kêu oan như thế, cứ như ta cố tình trêu ghẹo hắn vậy.

Người này thật phiền phức.

Ta quyết định tránh ra bên cửa sổ, không muốn lại gần hắn nữa.

Khung cảnh lúc chiều tà, tựa như đóa tường vi đang ngái ngủ, tuy rực rỡ nhưng lại mệt mỏi. 

Ta cứ nhìn mãi, rồi như bị thôi miên, cơn buồn ngủ ập đến.

Ta chống cằm, lim dim một lúc rồi dần dần ngủ thiếp đi.

Trong mơ, đôi môi ta cảm nhận được một sự mềm mại phủ lên.

Không biết qua bao lâu, có người nhéo nhẹ vào eo ta.

Một giọng nói khàn khàn, trầm thấp vang lên, mang theo chút bối rối: “Mập lên nhiều thế này.”

Trong mơ, ta tức giận phản bác: “Liên quan gì đến ngươi?”

Người kia bật cười khe khẽ: “Sờ vào rất mềm, ta thích.”

Ta lầm bầm: “Ngươi tốt hơn tên khốn nạn kia.”

“Ai khốn nạn?”

“Tên khốn nạn nói ta mập đó.”

Hắn lại cười, nhưng tiếng cười lại chất chứa nỗi bất lực.

“Tên khốn đó sai rồi, ta thay hắn xin lỗi nàng.”

Khóe mắt ta cay cay: “Hắn không sai.”

Đối phương im lặng hồi lâu.

“Hắn khốn nạn như vậy, là điều người muốn thấy, đúng không?”

Ta hít hít mũi: “Ừ, hắn không để ý đến ta, đối với ta không còn chút tình cảm nào nữa, ta rất vui. Như vậy mới đúng chứ, mọi người đều sẽ nói đúng, thật đấy, đây mới là cảm giác sống sót sau tai họa.”

Người ấy nâng niu gương mặt ta, lau đi những giọt lệ.

“Nhưng vì sao người lại khóc.”

Ta cười gượng: “Bởi vì điều đúng đắn, không nhất định sẽ khiến người ta vui.”

Nước mắt vẫn cứ rơi lã chã

“Không vui thì vẫn phải làm, chẳng phải đó chính là cuộc sống sao?”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8