Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Còn Ra Thể Thống Gì Nữa?
Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-03-16 14:12:11 | Lượt xem: 2

Edit + Beta: Mietta Yuan

Thời gian cấm túc của Thất vương gia vừa hay tới ngày săn bắn, Thái tử gia tự mình tới cửa chúc mừng, đêm đó còn ở lại vương phủ, một thời gian dài thành Trường An lưu truyền giai thoại huynh hữu đệ cung [1] của bọn họ.

Chỉ có Hạ Sóc biết thật ra Hạ Triệt ở trên giường cáu kỉnh thế nào. Hạ Sóc nhìn buồn cười, giả bộ một bên xem tấu chương không để ý hắn.

“Tối hôm qua ngươi làm đau ta.” Hạ Triệt ôm chăn nói thầm, “Ngày mai săn bắn làm sao ta cưỡi ngựa đây?”

Hạ Sóc khẽ cười nói: “Bình thường cũng không thấy ngươi kêu đau, làm sao hôm qua mới vài lần liền đau?”

“Ngươi dùng quá sức rồi.” Hạ Triệt hướng về phía Hạ Sóc đá vào không khí một cái, “Còn ra thể thống gì nữa?”

“Ca, nếu ngươi không rời giường, ta sẽ cho ngươi đêm nay cũng không về được Đông cung.” Hạ Sóc buông tấu chương cười thầm.

Ai biết Hạ Triệt vừa nghe liền vui vẻ, mắt đều lấp lánh: “Như vậy rất tốt!”

“Không tốt.” Hạ Sóc đỡ trán thở dài, “Ngày mai săn bắn chúng ta không thể cùng đi, sẽ có vẻ lui tới thân thiết.”

Hạ Triệt uể oải nằm xuống giường, chậm rãi khoác áo: “Bổn cung muốn gần thật gần với ngươi.”

Hạ Sóc nghe vậy không kềm được cười đến cong cả lưng: “Tối hôm qua còn chưa đủ gần sao?”

Hạ Triệt đầy lý lẽ phản bác: “Ngươi ăn cơm chỉ một bữa là đủ sao? Gần một đêm đương nhiên là không đủ!”

Hạ Sóc đi tới bên giường ôm hắn vào lòng, tóc Hạ Triệt rơi xuống phủ đầy vai, Hạ Sóc yêu thích lưu luyến không nỡ buông v**t v* một hồi, đưa tới bên mũi cẩn thận ngửi, trông sắc trời đã tối, chỉ có thể giục ca của y mau mau trở về Đông cung.

“Đã nói không cho phép đuổi bổn cung đi.” Hạ Triệt vùng vằng đứng cạnh cửa kéo ống tay áo Hạ Sóc.

“Ngày mai cũng không phải chỉ gặp không.” Hạ Sóc thấy thị vệ Đông cung đã đứng ngoài cửa bèn đẩy ca của y ra phía ngoài, “Lều của chúng ta ở cùng một chỗ.”

Hạ Triệt nghe xong lời này cực kỳ thoả mãn: “Lời này là thật?”

“Dĩ nhiên là thật.” Hạ Sóc v**t v* tóc hắn, “Hôm nay ta đã xin phụ hoàng khai ân, để ta hầu hạ bên cạnh ngươi.”

Hạ Triệt nghe vậy cười nghẹn, một hai quấn lấy Hạ Sóc đòi hôn một cái mới chịu đi, đi mấy bước lại lưu luyến không rời mà quay đầu phất tay. Hạ Sóc không có cách nào với ca của y, đợi Hạ Triệt đi khuất bóng mới xoay người trở lại phòng ngủ, cầm tấu chương khi nãy nhíu mày nhìn kỹ.

Chẳng biết từ lúc nào trong phòng có thêm mấy người quỳ, Hạ Sóc thoáng lướt qua, hỏi: “Lão hổ ngày mai thả ra đã đổi chưa?”

“Hồi bẩm Vương gia, toàn bộ thuộc hạ đã an bài thỏa đáng, Thái tử gia tuyệt đối sẽ không thụ thương.”

Hạ Sóc nghe vậy nhíu mày gõ một cái lên bàn sách: “Phòng khi có chuyện chẳng may, ngày mai các ngươi đều theo phía sau Thái tử ”

Bóng đen cùng vâng dạ rồi nhanh chóng biến mất vào trong bóng đêm.

Hạ Sóc đóng tấu chương, vừa muốn đi ngủ, trên bệ cửa sổ lại có một con bồ câu mập mạp đậu xuống.

“Thật là…” Hạ Sóc bất đắc dĩ cười khổ, đi tới chộp bồ câu vào trong tay, lấy ống trúc trên vuốt nó xuống.

Trong ống trúc rơi ra một tấm giấy nhăn nhúm, Hạ Triệt viết: “Bổn cung quá mức nhớ ngươi.”

Hạ Sóc cẩn thận vuốt phẳng tờ giấy bỏ vào trong hộp, lại sai người nhốt bồ câu vào lồng sắt, lúc này mới từ từ ngủ.

Lại nói Đông cung bên kia, Thái tử đợi trái đợi phải không thấy bồ câu trở về, lòng nóng như lửa đốt, ngủ không nổi, hận không thể quay người trở lại vương phủ lôi cổ áo Hạ Sóc ép hỏi y vì sao không trả lời, ủ rũ chán chường tới nửa đêm mới yên, nằm trên giường rầm rì ngủ thiếp đi.

[1] Huynh hữu đệ cung: chỉ việc anh em hòa thuận với nhau

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8