Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Con Trai Nuôi Của Chồng Tôi
Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-03-17 17:41:27 | Lượt xem: 3

Lục Vũ Đình tổ chức tiệc lớn ở trong thôn, gọi là “Nghi thức nhận con nuôi”.

Sau đó, cứ mỗi cuối tuần, anh ta lại bọc lớn bọc nhỏ về quê, gọi là đi thăm “con trai”

Không chỉ Phùng Huyên, chi phí của gia đình anh cả chị dâu, anh ta cũng gánh vác.

Tôi dùng lương của 1 mình mình, không chỉ để duy trì chi phí gia đình, còn phải tìm bác sĩ trị liệu cho Đóa Đóa.

Hai năm dài đằng đẵng trôi qua, cũng coi như không có việc gì lớn xảy ra.

Cho đến gần đây, khi Phùng Huyên lên 6, phải học tiểu học,Phùng Vũ Đình  nói rằng ở quê trình độ giáo dục không tốt, đón nó đến nhà chúng tôi.

Từ khi Phùng Huyên đến, nhà chúng tôi rốt cuộc cũng mất đi sự yên bình.

Ở trường thì ẩu đả đánh nhau, còn học người ta thu phí bảo kê.

Vào siêu thị thích gì cứ tự tiện lấy, không cho mua thì lăn ra đất ăn vạ.

Ở nhà thì càng sai khiến tôi gọi tới gọi lui nào lấy nước lấy đồ ăn, 1 ngày chọc cho Đóa Đóa khóc mấy lượt.

Mới qua mấy hôm, tôi đã thấy kiệt quệ cả tinh thần lẫn sức lực,  cực lực cảm thấy việc nhận nuôi nó là 1 sai lầm.

Phùng Huyên không chỉ hình thành nên tính cách kiêu căng phách lối, nói dối thành thần mà còn có xu hướng bạo lực.

Có mấy lần, tôi thấy nó xô đẩy Đóa Đóa, tôi nói nó vài câu, nó liền tay đ.ấ.m chân đá tôi.

Một bên vừa giật tóc tôi ở đây, 1 bên vừa lấy điện thoại gọi cho chị dâu nói tôi ngược đãi nó.

Nhìn thấy 1 đứa trẻ khóc khóc mếu mếu, cầu cứu mẹ ruột giúp đỡ, nếu tôi không phải là người trong cuộc, tôi còn hoài nghi bản thân chính là 1 người mẹ nuôi thập phần ác độc không thể dung tha.

Vì vấn đề của Phùng Huyên, mấy lần tôi nói chuyện với Phùng Vũ Đình, anh ta đều dùng lý do “nó còn nhỏ” để chặn miệng tôi.

Tôi thậm chí còn tự mê hoặc bản thân, nghĩ rằng đợi Phùng Huyên lớn thêm tý nữa, tình hình có thể thật sự sẽ có biến chuyển tốt.

Mâu thuẫn bùng phát, là trong 1 buổi cuối tuần.

Phùng Vũ Đình ra ngoài xã giao, tôi đi chợ, Đóa Đóa ngủ ngon trong phòng, Phùng Huyên đang xem TV.

“Phùng Huyên, con để ý Đóa Đóa 1 chút, mẹ nuôi phải ra ngoài đi chợ, về sẽ mua bánh gato con thích ăn nhất nhé”.

Tôi nhẹ nhàng dặn dò kỹ lưỡng Phùng Huyên.

Phùng Huyên ngẩng đầu hướng mắt nhìn tôi, cũng không đáp ứng 1 lời.

Tôi thầm thở dài rồi quay người đi ra ngoài.

Phùng Huyên đến nhà tôi mấy tháng, mặc kệ tôi đối với nó tốt ra sao, đều không cho tôi tý sắc mặt tốt nào, còn không gọi tôi là mẹ bao giờ, chỉ xưng hô với tôi đều là “này”, “ơi”

Nhưng lại gọi Phùng Vũ Đình là “ba” rất thuận miệng, như kiểu ba con ruột thịt, không có tý ngăn cách nào.

Tôi vừa cảm khái vừa nhanh chóng mua xong đồ ăn quay về nhà.

Phùng Huyên vẫn đang ngồi ngay ngắn trên sô pha xem tv, nhưng dưới sàn phòng khách nào là chăn len, gối, đồ chơi thậm chí là cá đông thịt đông đều bị ném bừa bãi hết cả.

Tôi lập tức liền cảm thấy huyết áp tăng cao.

Tôi trong lòng cảm thấy Đóa Đóa lại bị nó bắt nạt nữa rồi, liền cất tiếng to gọi: “Đóa Đóa, Đóa Đóa”

Nhưng không có tiếng con bé trả lời.

Tôi tìm khắp từ phòng ngủ chính, phòng ngủ phụ, ban công, phòng khách, nhà bếp, phòng tắm, thậm chí cả tủ quần áo và gầm giường đều không tìm thấy con bé.

“Phùng Huyên, Đóa Đóa đâu?” Tôi xông vào phòng khách, lay vay Phùng Huyên gào lên hỏi nó.

Phùng Huyên giống như đang xem xiếc khỉ, mỉm cười nhìn tôi đang rối loạn như con ruồi không đầu.

Nghe tôi hỏi, nó mở mắt đáp: “Tôi sao biết được”

“Tao hỏi mày, Đóa Đóa đâu?” Tôi gấp gần chết, quát lên hỏi nó. (Chỗ này tôi để là tao mày vì nữ 9 đang rất cáu kỉnh lo lắng vội vã)

Có thể bởi vì ánh mắt ác liệt của tôi quá đáng sợ, nên Phùng Huyên cúi thấp đầu, l.i.ế.m môi hất về phía tủ lạnh.

Đầu tôi “ong” lên 1 tiếng, xông về hướng tủ lạnh mở ra.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8