Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Công Lược Nam Thần Xảo Quyệt
Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-03-13 13:28:17 | Lượt xem: 2

Vừa phòng Lục Gia Trạch, thấy túi mua sắm của yên vị ghế sofa.

Các bé yêu, đến đây.

bới móc quần áo, giày dép, túi xách, mỹ phẩm mới mua, tâm trạng thật sự vui vẻ.

Đột nhiên, trong phòng vang lên một tiếng động, khiến giật b.ắ.n .

Rõ ràng là lầu chỉ một , quản gia Lưu và những khác đều ở khu vực việc tầng một.

Chẳng lẽ phòng của Lục Gia Trạch, ma?

quanh, tìm kiếm nguồn gốc của âm thanh.

Hơi sợ hãi, nên rời thì hơn.

rón rén bước đến cửa phòng, xoay tay nắm cửa, hé mở một khe hở.

Bỗng nhiên, một bàn tay từ phía đưa , giữ chặt lấy .

Cạch một tiếng, cánh cửa đóng sập .

: !

“Hình như với em …”

Giọng của Lục Gia Trạch vang lên từ đỉnh đầu .

Lòng bàn tay ép chặt cánh cửa, cố gắng thế nào cũng thể mở .

Hình như là tắm xong?

Tóc ướt, quấn khăn tắm, tỏa mùi hương sữa tắm.

liếc cánh tay và cơ bụng của .

thề, chỉ liếc thôi.

Nhiều nhất là hai cái liếc mắt.

Không quá ba cái!

Sau đó nhanh chóng dời mắt , giọng chút run rẩy.

“Anh ở nhà. Em chỉ đến lấy đồ thôi, với em cái gì cơ… em gì cả…”

Lục Gia Trạch chằm chằm , tiến gần hơn một chút, giọng trầm ấm mang theo chút lười biếng và áp bức.

“Anh với em, phòng của đàn ông nguy hiểm.”

Mặt nóng bừng, cúi đầu, nắm c.h.ặ.t t.a.y nắm cửa.

Cái cửa c.h.ế.t tiệt , mở chứ!

Lục Gia Trạch liếc đống túi mua sắm phía , đó nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy : “Quẹt thẻ của vui lắm ?”

đầu , cố gắng cơ bụng của : “Vui chứ, nếu như thể quẹt đến khi nào xót tiền thì em càng vui hơn.”

“…”

Ơ, gì nữa , chẳng lẽ tiêu tiền thật sự khiến xót xa ?

Đột nhiên, cảm thấy đầu óc choáng váng.

Ôm công chúa?!

“Thả em !”

“Không thả.”

Rầm!

Trán đập đầu giường.

nghiêm túc nghi ngờ Lục Gia Trạch cố ý!

Đau quá hu hu hu.

Đột nhiên nhớ đến phần thưởng thêm một trăm triệu tệ mà Lục hứa hẹn.

lập tức ngoan ngoãn im lặng.

Lục Gia Trạch như nhận điều gì đó, đưa tay véo má : “Lại đang nghĩ kế hoạch xa gì nữa hả?”

chớp chớp mắt: “Không , em thấy hôm nay thời tiết , ngày lành tháng , thích hợp để mang thai, là chúng cứ luôn chuyện đó , nào nào nào, em giúp …”

“Ồ?” Anh dậy, nheo mắt , vẻ mặt đầy nghi ngờ.

“Tiểu Phong, thứ tặng em.” Anh nắm lấy tay , từng chữ một, vô cùng nghiêm túc.

thầm thở dài trong lòng, bảy năm nay, mặc dù Lục Gia Trạch hành hạ ít, nhưng cả nhà đều hào phóng như , cũng coi như xoa dịu tâm trạng cầu mà của đối với bấy lâu nay.

“Không trêu em nữa.” Lục Gia Trạch hôn lên trán thương của , “Ngày mai dự tiệc với .”

Anh dậy, phòng đồ lấy quần áo.

“À, dời lịch kết hôn lên , định tuần .”

: “Tại ?”

Lục Gia Trạch liếc cổ áo của , thản nhiên : “Bởi vì lý do chính đáng.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8