Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Công Sở & Sếp Có Gì Vui
Chương 11

Cập nhật lúc: 2026-03-16 00:05:59 | Lượt xem: 2

94.

Tình trạng yêu đương của tôi và sếp bây giờ trông như thế này.

Tại công ty.

“Trợ lý Hứa, cô có đầu để làm gì? Lỗi cơ bản như vậy mà cũng mắc phải, cô đã học hết tiểu học chưa thế?”

“Sếp ơi, tôi sai rồi.”

Sau giờ làm việc.

“Thẩm Hoài An, anh cho nhiều muối quá rồi, có phải muốn làm em c.h.ế.t mặn không hả? Lưỡi của anh chỉ để làm đẹp thôi à?” Tôi mắng sếp.

“Bé yêu ơi, cho anh xin lỗi.” Còn anh thì xin lỗi.

95.

Thông thường, sau khi mắng mỏ tôi ở công ty, sếp luôn có nhiều trò để làm hòa khi tan làm. 

Có lúc là một bó hoa, có lúc là một hộp chocolate nhập khẩu, dần dần, sếp càng ngày càng phô trương hơn. 

Từ túi xách hàng hiệu đến mỹ phẩm cao cấp, rồi đến chìa khóa xe, cuối cùng là giấy tờ bất động sản… 

Tôi khẽ nhếch môi: “Sếp, anh định tặng toàn bộ tài sản của mình cho em luôn sao?” 

Sếp kiêu ngạo: “Anh chỉ có từng này tài sản thôi à, em đánh giá anh thấp quá thế.” 

Cảm ơn, tôi đã bị ai đó ngầm khoe khoang rồi.

96.

Ngoài việc cùng nhau đi ăn uống, tôi thường không nhận những món quà quá đắt đỏ từ sếp, với lại tôi cũng sẽ đáp lễ lại cho anh. 

Nhưng với khả năng của mình, tôi chỉ có thể đáp lễ bằng những món bánh mình tự làm, bánh quy, đồ tráng miệng và các sản phẩm thủ công.

Có lần, tôi còn làm một bức tranh ghép hình của sếp. 

Sếp nhận từng món quà, nâng niu đặt chúng vào phòng làm việc của anh. 

Anh nói: “Những món quà ngây ngô và đáng yêu này, về sau chắc chắn sẽ là hàng độc nhất, phải giữ gìn cẩn thận.” 

Tôi: “…” 

97.

Vì tôi liên tục từ chối quà của sếp nên đã làm anh nổi giận. 

“Hứa Đa, có phải em không muốn có quan hệ này kia với anh nữa đúng không?” 

Tôi nghĩ sai lệch, mặt đỏ lên: “Gì mà mối quan hệ với cái này cái kia, sếp thật không đứng đắn.”

Sếp càng tỏ ra tủi thân: “Em nghĩ anh là người như thế nào? Anh chỉ nói là em chẳng coi anh như bạn trai đứng đắn của em mà thôi.” 

Tôi bật cười: “Sếp, anh không đứng đắn à?” 

98.

Một ngày nọ, sếp nghiêm túc nói với tôi: “Hôm nay cháu trai anh sẽ đến công ty.” 

Tôi nhanh chân chuẩn bị bỏ chạy. 

Kết quả, tiếng nói lớn của cháu trai anh đã vang lên: “Dì không xinh đẹp, sao dì lại chạy khi thấy cháu, cháu có đáng sợ đến thế sao?” 

Các đồng nghiệp đều ngơ ngác. 

Cậu bé vừa gọi ai là dì thế? 

Cháu trai anh đi đến trước mặt tôi, nắm tay tôi, tự giới thiệu một cách tự tin: “Chào các anh chị, hôm nay em xin trân trọng giới thiệu, đây là dì Hứa Đa, chính là dì tương lai của em.” 

Khoan đã… 

Tại sao lại gọi họ là anh chị, còn tôi thì là dì? 

Mau nói rõ cho tôi! 

Các đồng nghiệp cùng quay sang nhìn tôi. 

Tôi chọt chọt ngón chân xuống đất: “Thực ra, tôi có thể giải thích.” 

99.

Đến khi vào được văn phòng của sếp, tôi cảm thấy mình như người thư sinh vừa bị một con hồ ly tinh hút hết sức sống. 

Sếp lo lắng hỏi: “Em không sao chứ?” 

Tôi liếc nhìn hai chú cháu một lớn một nhỏ, chỉ cần dùng đầu gối cũng biết là họ đang phối hợp diễn trò. 

Tôi hừ một tiếng: “Không sao, chỉ cần mời các đồng nghiệp ăn một bữa lớn để chuộc lỗi vì đã lừa dối họ là được.” 

Sếp rất vui vẻ: “Cứ thoải mái quẹt thẻ của anh đi.” 

Cháu trai ngẩng đầu nhìn sếp: “Chú, bây giờ dì đã quản tiền của chú rồi sao?” 

Dì gì mà dì, tôi đỏ mặt nghĩ. 

Sếp vỗ đầu cậu bé: “Đúng vậy, có dì cháu quản tiền, chú yên tâm hơn.” 

100.

Vào ngày Quốc khánh, tôi và sếp cùng đi đăng ký kết hôn. 

Cầm giấy chứng nhận kết hôn trên tay, tôi vẫn cảm thấy không thể tin nổi. 

Tôi đã kết hôn rồi sao? 

Lại còn là với sếp nữa chứ. 

Tôi nhìn sếp, anh vẫn trông rất điềm tĩnh. 

Tôi cảm thấy không vui. 

Hừ, quả nhiên, đàn ông khi có được rồi thì lập tức bắt đầu không trân trọng. 

Buổi tối, sau khi tôi tắm xong, sếp đã nằm trên giường đợi sẵn. 

Thấy tôi ra ngoài, anh vỗ vỗ giường, vẻ mặt nóng vội: “Vợ yêu, anh đợi em lâu rồi, mau đến đây~” 

Tôi: “…”

101.

Trước đây, tôi nghĩ rằng cuộc sống trong gia đình hào môn sẽ như thế này.

Sau khi kết hôn sẽ không thể đi làm, phải ở nhà mỗi ngày, chịu đựng nhà chồng gây khó dễ. Dù bên ngoài có vẻ hào nhoáng, nhưng đằng sau lại là những giọt nước mắt chảy không dứt.

Nhưng thực tế thì…

“Hôm nay lại là một ngày của các cô gái ‘Lưu Canh Hồng’(*).”

(*) Lưu Canh Hồng là một huấn luyện viên thể hình nổi tiếng và là người có ảnh hưởng trên mạng xã hội ở Trung Quốc.

“Con dâu, con nhảy chậm một chút, mẹ theo không kịp.” Mẹ chồng đứng bên không chịu kém cạnh.

Sau khi tập thể dục và tắm xong, tôi và mẹ chồng nằm dài trên ghế sofa.

Mẹ chồng: “Ôi, muốn ăn tôm hùm cay quá.”

“Con cũng muốn.”

Chúng tôi nhìn nhau, mẹ chồng nói: “Đi thôi, tranh thủ khi bố và chồng con không có nhà, chúng ta ra ngoài ăn cho đã.”

“Đi đi đi.”

Tối hôm đó, sếp và bố chồng tôi lần lượt đón hai con ma men từ quán ăn vỉa hè về nhà.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8