Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Cung nữ Lâm Bất Cai
5

Cập nhật lúc: 2026-03-16 00:17:21 | Lượt xem: 1

6.

Trong nháy mắt, ta vào cung cũng đã được nửa năm, đệ đệ qua đời cũng đã ba tháng.

Ta nhìn Lăng Vân Nhi đang thả diều và nghĩ rằng thật tuyệt nếu cả đời này được ở bên cạnh nàng mà không cần phải rời cung.

“Tỷ tỷ, ca ca trở về rồi.” Khi ta lau mồ hôi cho Lăng Vân Nhi, nàng ấy đang nằm trên vai ta nhỏ giọng nói.

Ta nghe Lăng Vân Nhi nói rằng Hồ đại nhân dường như đã xuất cung trong hai tháng qua, vì vậy ta và nàng đã không đến cái đình bên ao sen kia trong thời gian qua.

Ta gật gật đầu, nắm lấy tay Lăng Vân Nhi: “Công chúa, theo nô tỳ về cung thay y phục. Bây giờ đã là mùa thu, trời càng ngày càng trở lạnh. Công chúa toàn thân đổ mồ hôi, tuyệt đối không thể để bị cảm lạnh được.”

Trên đường cùng Lăng Vân Nhi trở ta đã tình cờ đυ.ng phải Thúy Nhi đang đi qua.

Thúy Nhi liếc nhìn ta, sau đó hành lễ với Lăng Vân Nhi, do dự một lúc rồi mới nói: “Trở về rồi ạ.”

Một câu nói không đầu không đuôi.

Lăng Vân Nhi trong tay ta nhảy dựng lên.

“Ca ca trở lại rồi à?”

Thúy Nhi gật đầu.

Kể từ ngày ta đổ bệnh đến giờ thái độ của Thúy Nhi với ta đã dịu hơn rất nhiều. Mặc dù người bên ngoài nhìn vào cũng thể thấy thân phận của ta và nàng ấy không chênh lệch quá nhiều, nhưng ta vẫn luôn có chút e ngại đối với nàng ấy.

Vì từ bên trong, ta vẫn khác nàng ấy vẫn còn nhiều khác biệt.

Ví dụ, ta không bao giờ biết hành tung của Hồ đại nhân.

Lăng Vân Nhi không chịu nghe lời quay về cung để thay y phục, mà trực tiếp kéo ta đến ao sen.

Ta thực sự muốn nói với nàng rằng Hồ đại nhân về trở về có thể chưa đến ao sen liền, trước mắt nàng về cung thay y phục vẫn không muộn.

Nhưng sức lực của Lăng Vân Nhi cũng không nhỏ, khi kéo ta chạy, ta chỉ có thể chú ý đến chân của nàng, vì sợ nàng sẽ vấp phải cái gì đó.

Không có gì để vấp ngã trên đường đi, nhưng ta và Lăng Vân Nhi đều đυ.ng phải một người.

Ta nhanh chóng ngồi xổm xuống để xem xét trán của Lăng Vân Nhi và ta cảm thấy nhẹ nhõm khi biết rằng không có gì nghiêm trọng xảy ra cả.

“Ngươi thích đ.â.m vào người khác đến vậy à.” Giọng nói trong trẻo phía trên truyền đến tai ta.

Ta nhanh chóng nhìn lên và thấy một khuôn mặt tuấn tú. Không biết có phải vì hai ba tháng không gặp nhau không mà Hồ đại nhân có vẻ đã anh tuấn hơn ít nhiều.

Ta đứng dậy, hành lễ và nhẹ nhàng nói: “Là do nô tỳ bất cẩn, xin Hồ đại nhân trách phạt.”

Trong hai tháng qua, ta đã học được rất nhiều lễ nghĩa từ Thúy Nhi, nên cũng ra dáng được chút rồi.

Hồ đại nhân có vẻ cũng cảm thấy hôm nay ta có chút thay đổi, im lặng hồi lâu.

Mặt khác, Lăng Vân Nhi lại vội vàng đứng dậy: “Ca ca, huynh đi lâu như vậy, muội và tỷ tỷ đều rất nhớ huynh!”

Ta…

Ta có thể thấy rõ lông mày của Hồ đại nhân hơi nhướng lên, mặc dù nội tâm ta rất căng thẳng nhưng vẫn cố nở một nụ cười để không thất lễ với ngài ta.

“Thật sao? Tỷ tỷ cũng nhớ ta à?” Hồ đại nhân bế Lăng Vân Nhi lên.

Ta… ta có thể nói không phải như vậy không?

Rõ ràng là ta không thể, bởi vì Lăng Vân Nhi đã gật đầu rất chắc chắn, rồi lại ngọt ngào nói: “Đó là chuyện tất nhiên rồi! Tỷ xem muôi nói như vậy có đúng không?”

Mặc dù tay ta hơi run nhưng gương mặt vẫn cố tỏ vẻ tự nhiên. “Vâng.”

Ta không biết thê tử chưa qua cửa của Hồ đại nhân có dễ hòa hợp hay không, có sẽ đuổi gϊếŧ đến trong cung hay không.

Hồ đại nhân nhướng mày nở nụ cười, vươn tay chỉ vào mũi Lăng Vân Nhi: “Sao muội lại ra nhiều mồ hôi như vậy? Mau trở về cung thay y phục trước, để không bị cảm lạnh.”

Giọng điệu của Hồ đại nhân có vẻ rất nhẹ nhàng, có thể thấy tâm trạng lúc này của ngài rất tốt.

Tâm trạng ta cũng không khỏi cảm thấy dễ chịu hơn.

Trong sáu tháng kể từ khi tiến cung, ta cũng đã từng nghe nói qua rất nhiều câu chuyện về hoàng thượng.

Đa số đều là hoàng thượng hiện giờ đăng cơ từ khi còn rất trẻ, đường đi nước bước đều không hề dễ dàng, thủ đoạn cũng rất tàn nhẫn. Tất cả mọi người trong cung không ai là không sợ hắn, đặc biệt là những cung nữ của Càn Thanh cung, khi nhìn thấy đến thở đều phải rất nhẹ nhàng.

Ta không biết vị hoàng thượng này trông như thế nào, nhưng nghe có vẻ rất độc ác thì phải.

Lăng Vân Nhi còn quá trẻ và đầu óc còn non nớt, nửa năm rồi ta chưa thấy hoàng thượng đến thăm muội muội duy nhất của mình một lần nào.

Mặt khác, Hồ đại nhân, mặc dù có vẻ ngoài lạnh lùng, nhưng ngài ta thực sự rất yêu thương Lăng Vân Nhi.

Ta đi theo sau Hồ đại nhân, thầm nghĩ sẽ thật tuyệt nếu ngài ấy là ca ca ruột của Lăng Vân Nhi.

Nếu ngài ấy là ca ca ruột của Lăng Vân Nhi, nếu nhà ngài vẫn chưa chọn được cô nương nào và nếu ta có thể gả cho ngài thì tốt biết bao.

Lăng Vân Nhi cũng sẽ ở bên cạnh ta mãi mãi.

7.

Qua vài ngày nữa là đến sinh nhật bảy tuổi của Lăng Vân Nhi, Ngọc Tuyền cung khắp nơi đều tràn ngập không khí vui vẻ.

Ta dùng số tiền hàng tháng dành dụm được trong nửa năm đưa cho Linh lung cung nữ thường ra ngoài cung nhờ nàng ấy mua cho ta một chiếc lục lạc.

Ta nghĩ Lăng Vân Nhi sẽ thích nó. Năm ngoái, ta vô tình nhặt được một chiếc lục lạc cũ trên đường về nhà, đệ đệ của ta nhìn thấy cũng vui hết mấy ngày liền, đệ ấy còn cầm nó trên tay khi ngủ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8