Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Cuộc Sống “Khổ Lao” Của Mạnh Bà
13

Cập nhật lúc: 2026-03-16 00:06:50 | Lượt xem: 1

16.

Ngày 15 tháng 7 là ngày mở cửa Quỷ Môn Quan.

Ngay khi kim đồng hồ chầm chầm điểm vào số 0, ta treo tấm biển tạm nghỉ đóng chòi lá, sau đó thay bộ y phục mới mua và đi theo đám ma quỷ xuống Hoàng Tuyền.

Ở đó ta đã gặp được Diêm Tống.

Hắn không mặc trường bào của đại đế, mà mặc một bộ y phục giản dị như bình thường.

“Trùng hợp quá, đại đế cũng đến nhân gian sao?”

Hình như hắn cười lạnh một tiếng, ta cũng không rõ lắm, ta đến gần hơn thì thấy khuôn mặt hắn vẫn không có gì thay đổi.

“Thật là đúng dịp, hay là đi cùng nhau?” Ta cũng chưa nghĩ đến chuyện này, nhưng hắn lại nói: “Lâu lắm rồi ta cũng chưa có dịp đến nhân gian, nếu một mình ta đi thì cũng không biết phải làm gì.”

Nghe có vẻ hơi đáng thương.

“Không sao cả, để ta đi chơi cùng ngài.”

Nửa giờ sau, chúng ta đứng ở một nơi tối tăm vắng vẻ, bốn mắt nhìn nhau.

“Chợ đêm à?”

“500 năm trước thì đây đúng là chợ đêm mà.”

Không ngờ thời gian qua nhanh như vậy, chợ đêm trong ký ức quen thuộc của ta đã trở thành một nơi hoang tàn, ta đột nhiên cảm thấy hơi hụt hẫng.

“Vậy bây giờ chúng ta đi đâu?”

Diêm Tống cười nhẹ rồi nắm lấy tay taL “Nếu đã không biết thì đi theo ta.”

Hắn dẫn ta vào một căn nhà cổ.

Căn nhà này có lẽ mấy trăm năm rồi không có người ở, vừa bước vào thì đã cảm nhận được một trận gió âm u.

Nhưng điều kỳ quái là, mặc dù không có ai nhưng cảnh vật bên trong cũng không hề hoang vu hay đổ nát.

“Chúng ta định giả quỷ dọa người sao?”

Diêm Tống nhìn ta với ánh mắt kỳ lạ.

Ờ nhỉ, cũng đâu cần phải giả vờ, ta và hắn vốn dĩ đã là 2 con quỷ rồi mà.

Hắn thở dài :“Cô nhìn căn nhà này đi, có giống với nhà của cô không?”

“…”

Ta nhẹ nhàng đi một vòng xung quanh căn nhà, một khoảng sân rộng rãi với ba cửa vào và hai cửa ra, rường cột được chạm khắc tinh xảo.

Mỗi khi ta bước vào một gian phòng, dường như có ký ức nào đó hiện ra trong tâm trí.

“Vậy…” Ta ngồi trên xích đu trong hoa viên, có chút sững sờ:“Thì ra trước đây ta cũng từng là người giàu.”

Ta nhìn chằm chằm vào Diêm Tống: “Ta nhớ mang máng có người thường xuyên đẩy xích đu cho ta.”

Hắn không trả lời, chỉ chậm rãi đi ra phía sau.

“Cô nhớ ra rồi?”

“Ừ.” Ta đung đưa chân mình: “Ta còn nhớ người đẩy xích đu là một gã sai vặt rất đẹp trai.”

Xích đu vẫn bất động.

Diêm Tống từ phía sau đi ra, hắn nhìn ta một lúc, giọng nói cũng trở nên lạnh lùng “Đi thôi.”

“Nếu quỷ môn quan đóng lại, cô sẽ phải ở lại nhân gian, suốt đời làm một con ma cô độc ở chỗ này đó.”

Chuyện gì xảy ra vậy, tiểu tử này sao đột nhiên lại thay đổi thái độ thế nhỉ.

Ta nhảy xuống xích đu, lon ton chạy theo sau lưng hắn:“Nhưng mà Phong Đô đại đế, sao ngài biết nhà của ta ở đây?”

Hắn bước nhanh hơn, giọng nói vẫn lạnh lùng như cũ “Do ta rảnh quá, tìm được đến đấy.”

Thật là, đang vui vẻ lại cố tình gây sự với ta.

Ta quay đầu lại nhìn khu nhà cổ, gió thổi mạnh quá, không hiểu sao nước mắt ta cứ chực tuôn rơi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8