Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Cuộc Sống “Khổ Lao” Của Mạnh Bà
19

Cập nhật lúc: 2026-03-16 00:06:54 | Lượt xem: 1

4.

Lâm Niên nói rằng Diêm Tống đã chuẩn bị một bất ngờ lớn cho ta.

“Mạnh tỷ, tỷ không biết đó thôi, Phong Đô đại đế , ngài ấy với tỷ thật để ý nha!”

Ta bán tín bán nghi nhìn tên tiểu quỷ này: “Làm sao ngươi biết.”

Theo lý mà nói, nếu như tên tiểu quỷ này nói tốt cho Diêm Tống như vậy, chắc hẳn bị dọa một trận hoặc là bị phí chặn mồm kha khá.

Lâm Niên cười hì hì như tên ngốc: “Phong Đô đại đế vừa dán bảng vàng ở đầu cầu Nại Hà đấy.”

“Câu hỏi: Món quà lãng mạn nào thích hợp tặng cho thê tử? Nếu đáp án phù hợp, được nhận năm trăm vạn tiền âm phủ.”

“Đoán xem cuối cùng ai đoạt giải?”

Vẻ mặt Lâm Niên vênh váo đắc thắng như vậy, chắc hẳn là hắn đã đoạt giải rồi.

Ta cũng không biết Diêm Tống bị cái gì mà lại tin tưởng một kẻ đần độn như tên thiểu năng này: “Ngươi có đối tượng chưa? Hẹn hò chưa? Theo đuổi được ai chưa?”

Nụ cười của Lâm Niên dần biến mất.

“Chưa.”

Chà, ta bắt đầu thấy hơi sợ rồi đấy.

5.

Diêm Tống muốn dẫn ta đến đại điện, nhưng ta một mực từ chối hắn.

Tiểu quỷ Lâm Niên này mà góp ý thì chẳng có gì tốt lành cả, huống chi ở đó còn cả đống tên quỷ khác đang đợi hóng chuyện nữa.

Ta lùi lại 2 bước, tinh thần cống hiến cho tư bản trục lợi bỗng nhiên trào dâng.

“Chúng ta đều đi hết, còn canh Mạnh Bà thì sao?”

Lâm Niên tiến lên một bước :“Không sao đâu, Mạnh tỷ tỷ, để ta làm thay cho!”

Lâm Niên à, ta thật lòng muốn cám ơn tổ tônh nhà ngươi đấy.

Diêm Tống hình như nghĩ ra được cái gì, ánh mắt bắt đầu nhập nhoèn: “Tương Tương, nàng không tin ta sao?”

“Sao có thể?” Ta liên tục phủ nhận: “Ta biết chàng nhất định đã suy nghĩ rất kỹ…”

Chỉ là ta chưa sẵn sàng để mất mặt thêm lần nữa mà thôi.

“Nếu vậy thì chúng ta đi.”

Diêm Tống tiến lại gần sát vào người ta, ta thậm chí có thể thấy rõ từng sợi tóc của hắn, hơi thở của hắn phả vào mặt ta:“Tương Tương đã hết giận vậy thì chúng ta khỏi đi nữa.”

Ta liếc nhìn thấy tiểu quỷ Lâm Niên đang mở to mắt, khuôn mặt tràn đầy mong đợi.

Hắn đang mong đợi cái gì?

Ta đẩy Diêm Tống ra “Đi thôi.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8