Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Cuộc Sống “Khổ Lao” Của Mạnh Bà
2

Cập nhật lúc: 2026-03-16 00:06:37 | Lượt xem: 2

2.

Khi ta ôm đống thư từ chức đi ra, mới phát hiện Diêm Vương Phủ quả thực khác biệt so với ngày thường.

Sàn nhà được quét sạch sẽ, mạng nhện trên tường mấy trăm đổ lại vẫn nằm đó cũng được dọn sạch bong, đám quỷ sai dịch đi qua đi lại không ngớt, trên mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ mỉm cười.

Vừa nhìn là biết lãnh đạo quan trọng của cấp trên sắp xuống đây thị sát.

Có lẽ lần này lão già Diêm Vương đó không lừa gạt ta.

Trong lòng có chút kích động, ta đổ hết lá thư từ chức đi rồi quay lại bên cầu Nại Hà.

Trong đầu ta cũng suy nghĩ đến việc nên dọn dẹp lại cái chòi lá ọp ẹp, cũ nát của mình.

Tương lai được thăng chức tăng lương, tiền đếm không xuể đang gần ngay trước mắt ta rồi.

Nhưng mà…

“Ngươi nấu canh như pha nước lã ấy?”

Một nam nhân xuất hiện ngay đằng trước, như cười như không rồi nhìn về phía ta, hắn vừa nói vừa uống thử một ngụm canh Mạnh Bà.

Hắn tới đây cố tình tìm chuyện gây sự với ta sao?

Ta cố gắng nặn ra một nụ cười cực kỳ công nghiệp: “Làm gì có chuyện đó. Đây là canh chính gốc vị nguyên bản đấy, 500 năm nay chưa từng nấu như pha nước lã bao giờ.”

Ta thấy sắc mặt hắn thay đổi, có vẻ hơi khó coi, qua một lúc lâu lại nói tiếp.

“Ngươi có giấy cấp phép an toàn vệ sinh chưa? Không phải là kinh doanh trái phép không có chứng nhận đấy chứ?”

Mẹ của ta ơi, cái cha nội này đang nói cái nói nhăng nói cuội cá khỉ gì vậy?

Ta nhấc tấm biển bên cạnh ném lên bàn: “Trên đường xuống Hoàng Tuyền chỉ có duy nhất một quán này, không muốn uống thì đừng uống nữa. “

Hắn lại phủi phủi bụi trên áo: “Hóa ra là lũng đoạn kinh tế đầu cơ trục lợi, thảo nào to gan lớn lối như vậy, ngươi không sợ ta đi tố cáo ngươi sao?”

Nực cười thật đấy, hắn tưởng ta sẽ sợ?

Nhưng mà ta nghĩ đi nghĩ lại, 2 ngày nay đang là thời kỳ đặc biệt, cẩn thận một chút thì vẫn hơn.

Ta mang tấm biển dựng lại bên đường rồi hòa hoãn vẫy tay với hắn: “Đều là hiểu lầm, hiểu lầm cả, ngài ngồi trước đã.”

Hắn hừ một tiếng, chán ghét lau chiếc ghế bụi bặm rồi ngồi xuống.

Chỉ vài giây tiếp theo, ta đã chu đáo cầm thìa múc từng bát canh cho hắn.

“Được rồi, đại gia à, ngài mau uống canh đi.”

Ta một bên múc canh, một bên dốc canh vào miệng của hắn.

Một bát không đủ thì hai bát, hai bát không đủ thì ba bát…

Đủ 18 bát canh Mạnh Bà rồi mới thôi, khiến cho hắn nằm lăn ra bàn ngất lịm.

Ta vỗ vỗ mặt của hắn: “Tên khốn, nên hết những chuyện vừa rồi đi nhé.”

Hình như hắn vẫn chưa tỉnh lại.

Ta ra bên ngoài nói với một tiểu quỷ sai dịch: “Tên quỷ trong này bị ngất xỉu vì uống quá nhiều canh, lát nữa hắn tỉnh lại ngươi nhớ dẫn hắn đi đầu thai đấy.”

Quỷ sai dịch bước vào, bỗng nhiên há miệng run rẩy rồi chỉ vào ghế: “Mạnh.. Mạnh tỷ, tỷ xem hắn hình như giống với vị lãnh đạo cấp trên kia.”

“Cấp trên? Vị nào cơ?”

“Trông rất giống Phong Đô đại đế…”

Phong Đô đại đế, kẻ quyền lực nhất trong cả địa phủ, thậm chí cả âm ti này của chúng ta cũng là do ngài ấy cai quản.

“Gì? Cái gì hả?”

Quỷ sai dịch nhìn ta, không dám nói chuyện.

Ta bỗng nhiên thông suốt.

Lần này, ta tiêu đời rồi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8