Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Cuộc Sống “Khổ Lao” Của Mạnh Bà
5

Cập nhật lúc: 2026-03-16 00:06:41 | Lượt xem: 2

5.

Ta hoàn toàn sai rồi.

Ta bắt đầu tự hoài nghi chính mình, có phải là do bản thân chưa đủ chăm chỉ hay không.

Tại sao hắn có thể học thuộc không thiếu một chữ?

Diêm Tống vừa nhìn ta vừa cười vừa nói: “Mạnh tỷ, còn có chuyện gì quan trọng cần làm nữa không?”

Ta hoàn toàn không tin những thứ xảy ra, đến mấy phút sau cũng chưa kịp hoàn hồn: “Không, không phải làm gì nữa.”

“Nếu vậy thì ta đi về một lúc, thời gian cũng không quá 5 phút đâu.”

Mặt tôi càng méo xệch, thật sự có người sinh ra để tận tâm lao động, hết mình cống hiến cho xã hội như hắn sao?

Không thể nào!

“Chậm đã!” Ta gọi hắn lại: “Ngươi, đi lấy cho ta một ít hạt dưa, ngày hôm nay nhàn rỗi không chuyện gì làm, ta muốn xem kịch.”

Ta khẽ mỉm cười giả tạoL “Tiểu Tống à, ngươi cũng biết đấy, ngươi là ma mới chưa quen công việc, ta sai ngươi làm việc cũng vì muốn tốt cho ngươi thôi.”

“Haiz, nhưng nếu ngươi không muốn làm thì coi như…”

“Ta biết Mạnh tỷ muốn tốt cho ta, bây giờ ta đi ngay.”

“…” Ta lại không biết cái gã Phong Đô đại đế này là kẻ thích bị hành hạ như vậy đấy.

Ta ngập ngừng gọi từ phía sau lưng hắn “Ngươi còn có 2 phút thôi.”

Thế là hắn vội vàng chạy nhanh hơn.

Nhưng mà cũng chẳng sao, đợi khi hắn về ta sẽ lại tìm cách để gây khó dễ cho hắn. Chẳng hạn không hợp khẩu vị, hạt dưa quá ngọt hay quá nhạt, nếu mua nhiều thì bảo là nhiều quá ăn không hết, nếu mua ít thì sẽ trách hắn mua không đủ cho ta ăn…

Chỉ 1 phút rưỡi sau Diêm Tống đã quay trở lại, trên mặt hắn không có vẻ gì là mệt mỏi hay thở dốc.

“Mạnh tỷ, hạt dưa vừa mới được chủ tiệm chiên xong, ở đó có những vị gì ta đều mua hết, ta còn cố ý nếm trước để xem hạt dưa như thế nào sẽ hợp với khẩu vị của tỷ. Nhưng ta sợ tỷ ăn nhiều sẽ ngán nên mua mỗi thứ nửa cân, nếu không đủ thì ta sẽ đi mua tiếp.”

 Hình như cũng được đấy nhỉ.

Mọi lời nói của ta đều bị nghẹn trong cổ họng, ta cũng không biết phải nói cái gì với hắn nữa.

“Mạnh tỷ, còn có việc gì nữa không?”

“Không… không còn gì nữa, ngươi đi làm việc đi.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8