Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Cuộc Sống “Khổ Lao” Của Mạnh Bà
8

Cập nhật lúc: 2026-03-16 00:06:44 | Lượt xem: 1

8.

Diêm Tống hình như trời sinh đã có mệnh cách làm kẻ quản lý quỷ sai dịch, mấy tên tiểu quỷ hay gây chuyện, thường xuyên nhốn nháo đó thế mà lại nghe lời hắn răm rắp.

“Ngươi nhất định là do lao lực quá độ mà chết, mấy lão cấp trên này ắt là thích nhất là mấy tên quỷ sai dịch chăm chỉ như ngươi, chẳng trách nhìn ngươi còn trẻ như vậy.”

Ở âm phủ, khuôn mặt của mỗi người đều là hình dạng cuối cùng của bọn họ trước khi qua đời.

Phong Đô đại đế ước chừng mới chỉ ngoài 20 tuổi.

“Có lẽ vậy.” Diêm Tống tạm dừng đôi tay bận rộn của mình :“Mạnh tỷ, sao tỷ lại làm Mạnh Bà vậy?”

“Ta hả, đương nhiên là ta thi vào biên chế rồi, ngươi chưa nghe câu bất hiếu có 3 tội, không có biên chế là tội nặng nhất à.”

[Câu gốc là “Bất hiếu hữu tam, vô hậu vi đại”]

Ta thở dài: “Khi còn sống thì không thi cử vào công chức nhà nước được, đến khi c.h.ế.t rồi cũng phải cho lão Mạnh gia ta đây có chút mặt mũi ấy chứ.”

“Ờ.” Diêm Tống bỗng nhiên mất hứng.

Cười c.h.ế.t ta mất, 500 trước làm gì có cơ hội mà thi vào quan chức.

Ta chỉ tùy tiện nói đùa mà thôi, ta cũng không nhớ rõ tại sao mình lại thi cử để được nhận chức Mạnh Bà nữa.

Sau khi ta chết, ta chỉ biết là ta không uống canh, vậy nên không thể đi qua cầu Nại Hà được.

Mà thôi quên đi, đã 500 năm trôi qua rồi, ta không nhớ cũng chẳng có gì lạ.

Ta rút ra một quyển tập rồi đưa cho Diêm Tống: “Từ hôm nay trở đi, ngươi phải ghi chép lại thông tin của các hồn ma đã đi qua cầu Nại Hà, chẳng hạn như tên, giới tính, nơi sinh, tuổi tác, nguyên nhân qua đời,…”

Diêm Tống do dự một lúc: “Nhưng đây không phải là công việc của lão Phán quan của Phán Quan Ti sao.”

“Ừ, Diêm vương bảo làm đấy, mấy tên cầm đầu hay bắt chúng ta làm những chuyện vô nghĩa đến không dứt chân tay ra được.”

Ta nhìn Diêm Tống: “Ngươi nói có phải không?”

Diêm Tống không trả lời, lặng lẽ mở quyển tập bắt đầu ghi chép.

“À đúng rồi, ngày mai lão già Diêm vương muốn xuống đây thị sát, ngươi nhớ quét dọn chỗ này cho sạch sẽ đấy.”

Thật là kỳ quái, mấy chục năm qua chưa thấy Diêm vương xuống chỗ ta thị sát lần nào, sao hôm nay lại nổi hứng muốn đi thị sát chứ?

Ta nhìn khuôn mặt của Diêm Tống, đoán chắc nếu Diêm vương mà nhìn thấy hắn trong bộ dạng này, chắc hẳn sẽ đau tim thổ huyết ngay tại chỗ.

“Ngày mai ngươi cũng không cần tới đây, lỡ như thấy Diêm vương lại bất cẩn rồi phạm sai lầm, ngươi ra quán ăn vặt ở Hoàng Tuyền xem gần đây có món gì mới không.”

Vẫn chưa ổn lắm, ta nghĩ một chút rồi nói thêm: “Ngươi ra ngoài nhớ đeo khẩu trang, dù mấy tiểu quỷ sai dịch khác thấy ngươi được nghỉ cũng không làm khó dễ với ngươi.”

Tuyệt vời, không một chút sai sót.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8