Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Cựu Cung Xuân
Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-03-08 11:58:29 | Lượt xem: 3

Thái tử cuối cùng cũng đến, thứ là một con diều giấy màu xanh lục, đuôi diều buộc hai dải lụa, thích đến mức mắt dán chặt đó.

 

Thái tử nhẹ: “Bây giờ mùa thả diều, chỉ thể thử, thả thì thôi.”

 

Một đám ở Phượng Nghi cung loay hoay cả buổi trời, con diều giấy đó lắc lư bay lên trời, thái tử bình tĩnh hôm nay giống như một công tử ca tinh nghịch, khiến xung quanh kinh ngạc.

 

Thái tử lau mồ hôi trán, đưa dây cho , nắm chặt, con diều giấy đó lắc lư rơi xuống.

 

“Thôi thôi, cưỡng cầu .”

 

Thái tử con diều giấy rơi xuống, ánh mắt chút cô đơn, nhanh chóng giấu cảm xúc đó , xoa đầu : “Đưa ngươi ăn bánh hoa sen.”

 

Con diều giấy rơi xuống hôm đó, ngày hôm xuất hiện ở chân giường , cần đoán cũng là của ai.

 

Ta nhớ bảo A Cửu nhặt về .

————

Học ở Phượng Nghi cung một năm, cũng còn sợ nơi đó nữa.

 

Tết Nguyên tiêu, thái tử hỏi khỏi cung chơi , phụng chỉ xuất cung, thể cho trốn trong kiệu của ngoài.

 

Ra khỏi cung là một sự cám dỗ lớn, nhưng thể tin tưởng thái tử.

 

Lúc đó chút tâm cơ nhưng đủ bình tĩnh, hỏi , tại đối xử với , con gái của quý phi như .

 

Thái tử cùng ở hành lang, ngẩng đầu bầu trời bốn bức tường đỏ bao quanh: “Ngươi và , trưởng nên đối xử với .”

 

Điều chút giả tạo, mất tập trung định cáo lui , thái tử ha ha đầu : “Nói thật là, ở ngươi thấy một . Lúc đó đấy cô đơn, ai giúp, bây giờ luôn giúp ngươi.”

 

Mãi mới hiểu mà thái tử là ai, quen với việc phụ hoàng thường xuyên lưu luyến ở Cẩm Vân cung của quý phi, nhận , hoàng hậu mới là thê tử của , thái tử là đứa con đầu lòng của .

 

Ta do dự lâu, vẫn ngày Tết Nguyên tiêu đó mà bước lên kiệu của thái tử.

 

“A Cửu, ngươi từng ngoài ?”

 

“Chưa.”

 

“Vậy ngươi xem Tết Nguyên tiêu ?”

 

“Không.”

 

“Ngươi xem!”

 

“Ừ.”

 

“Thôi , miễn cưỡng đưa ngươi xem, , là ngươi .”

 

“Ừ.”

 

Thái tử phái một theo , chân thiên tử sẽ ai càn.

 

Chợ đêm Tết Nguyên tiêu ở kinh thành đèn đuốc sáng trưng, đông như kiến, trái ngược với hoàng cung lạnh lẽo tráng lệ, tiếng ồn ào khiến đau đầu nhưng ghét.

 

A Cửu kéo ngoài, một mặc đồ đen, mặt biểu cảm trong đám đông trở nên vô cùng nổi bật, bản thấy thế nào, những đường phố đều tránh xa thiếu niên hung dữ .

 

“Tết Nguyên tiêu, chơi đèn hoa, A Cửu, ngươi mặt mày đen sì thế khiến đều sợ chạy mất.”

 

Nghĩ cũng thấy đáng thương, thể chơi với chỉ A Cửu, A Cửu bình thường.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8