Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Cứu Trợ Khẩn Cấp
Chương 15

Cập nhật lúc: 2026-03-08 14:32:19 | Lượt xem: 5

Ép cho bệnh nhi chữa trị chính chỉ thể phụ đưa khắp nơi cầu thầy trị bệnh nữa.

 

Cái giá trả chỉ là mười lăm năm tù.

 

Mà tay của , trải qua một năm trị liệu, vẫn cầm vững ly nước.

 

đó , khi ba tù, mỗi ngày đều đánh thảm.

 

Dẫn đầu đánh là ba Dương Đình.

 

Ba của Dương Đình cuối cùng tù vì tội ngộ sát.

 

Nếu như khi hôn mê khẩn cấp sắp xếp Dương Đình chuyển viện thì đó cô gái nhỏ chịu nổi nữa .

 

Ba Dương Đình hận thấu xương, ở trong tù ngày nào cũng tìm gây phiền toái.

 

Anh cũng xem như là sống bằng chết.

 

……

 

Lại đến một năm tết âm lịch.

 

Bởi vì khi trọng tâm công việc chuyển sang nghiên cứu khoa học, bệnh viện một thủ tục , cho nên lễ trở về sớm hơn chồng và con gái hai ngày.

 

tàu, ở trong cùng một toa xe, đụng cả nhà thằng nhóc.

 

Lần chỉ còn một nhà bốn .

 

Có lẽ bởi vì còn đang trong thời gian hoãn thi hành án, bọn họ mặc dù dùng ánh mắt phẫn uất căm hận , nhưng dám tiến lên khiêu khích.

 

Cậu bé vẫn “hư”, bộ quá trình đều ồn ào tàu.

 

Nhiều ý định leo lên tay vịn ghế như .

 

Bị và bà ngoại chặn .

 

Lúc còn cách trạm cần đến một chút, trêu chọc đàn ông trung niên bên cạnh.

 

Đổ coca lên mặt , cầm chiếc đũa dùng một đ.â.m ông .

 

Thấy đàn ông phản ứng, thằng nhóc cắm đũa lỗ mũi gãi ngứa, vươn chân kiêng nể gì đá đàn ông trung niên.

 

Ai ngờ, đàn ông trung niên đột nhiên trở nên tức giận.

 

Một nắm cổ áo bé nhấc lên ném mạnh xuống đất, dùng chân hung hăng đạp đầu .

 

Thằng nhóc lớn vài tiếng, liền còn gì nữa.

 

Mẹ bé hét lên: “Tiểu Bảo!”

 

Ông bà nội bé hô to nhào tới, ngăn cản đàn ông trung niên tiếp tục đạp thằng nhóc.

 

“Sao mày dám đánh cháu tao! Tao báo cảnh sát! Tao g.i.ế.c mày!”

 

Vẻ mặt đàn ông trung niên hờ hững ở nơi đó, để bọn họ lôi kéo tùy ý.

 

Mẹ xổm xuống xem xét tình trạng của con trai, phát tiếng thét chói tai:

 

“A — Tiểu Bảo, con ?!”

 

Mắt trái bé sung huyết, lỗ mũi trái ngừng chảy máu, cả hề chút phản ứng.

 

Chiếc đũa , cái đạp của đàn ông đối với bé, đ.â.m thật sâu khoang mũi bé.

 

Nhìn chiều dài chỉ sợ chỉ tổn thương đến nhãn cầu, còn tổn thương đến sọ não.

 

Hơn nữa đó còn đạp liên tiếp vài cước, khó tránh khỏi dẫn đến đũa dời vị trí, thương càng nặng hơn.

 

“Tiểu Bảo! Sao thế chứ!”

 

Bà nội bé đưa tay rút đũa .

 

Nhân viên cảnh sát và trưởng tàu vội vàng ngăn cản bà :

 

“Tùy tiện rút thể sẽ chảy m.á.u nhiều, còn thể tạo thành tổn thương thứ hai!”

 

“Vậy bây giờ?”

 

Trưởng tàu trầm mặc, ông thông qua qua loa phát thanh hỏi tàu nhân viên y tế .

 

đợi lâu cũng ai đến.

 

Chỉ thể sắp xếp xe cứu thương chờ ở trạm tiếp theo.

 

Bà nội bé đột nhiên về phía , vài bước vọt tới, quỳ gối mặt :

 

“Bác sĩ Lâm, van cầu cô, cứu Tiểu Bảo !”

 

Mẹ và ông nội bé cũng quỳ xuống, liều mạng dập đầu cầu xin:

 

“Bác sĩ Lâm, cái gì sai đều là của lớn chúng !”

 

“Nó vô tội, nó chỉ là một đứa trẻ!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8