Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Đại A Hoàn
Chương 15

Cập nhật lúc: 2026-03-08 02:06:45 | Lượt xem: 2

, thể thấy lời đồn đại trong dân gian đáng tin, tranh đấu trong hậu cung dựa mưu mô, mà là dựa thể lực.

 

Hoàng hậu cả đời sinh con, nương nương luôn cảm thấy hoàng hậu cả đời đều cống hiến cho cung đình thật đáng tiếc, cuộc sống trong cung dài đằng đẵng và tĩnh lặng.

 

Trong cung của hoàng hậu trồng đầy hoa mẫu đơn, vẫn luôn nghĩ hoàng hậu thích nhất là hoa mẫu đơn nhưng nương nương hoàng hậu hình như dị ứng phấn hoa, lẽ chỉ là vật nhớ mà thôi.

 

Cuối cùng, Triệu hoàng hậu suy nghĩ nhiều thành bệnh, mùa xuân năm 44 tuổi của nàng , nàng rời khỏi thế gian, mùa xuân năm đó, trong hoàng cung ngoài sân của hoàng hậu nở đầy mẫu đơn đủ màu sắc, còn đều phủ vải trắng.

 

Nương nương tin Triệu hoàng hậu qua đời trong sân lâu, nàng với : “Khi mới vương phủ, hoàng hậu chiếu cố , nếu nhớ thì sẽ thỉnh an, nếu ngủ quên thì nàng cũng để bụng. Nàng khen tỉnh táo, hợp mắt nàng.”

 

Ta dìu nương nương nhà: “Những điều nô tỳ đương nhiên nhớ rõ, hoàng hậu vốn dĩ rộng lượng, việc gì cũng công bằng công chính.”

 

Nương nương : “Vì để tâm nên mới công bằng.”

 

Lại qua một năm, nương nương từ quý phi tấn phong hoàng hậu.

 

——————————————-

 

Mùa đông năm Bình Khánh thứ 34, nương nương mắc bệnh dịch, qua khỏi mùa đông .

 

Ta quỳ bên cạnh nương nương chải đầu cho nàng, tay nghề chải đầu của trở nên điêu luyện nhưng dù chải mạnh như hồi nhỏ thì nàng cũng cảm thấy gì nữa.

 

Hoàng đế nắm c.h.ặ.t t.a.y nương nương lâu, với : “Cuối cùng thì nàng cũng còn nữa .”

 

Ta : “Hồng nhan bạc mệnh, nhan sắc dễ tàn, vốn dĩ là .”

 

Hoàng đế lắc đầu nhưng gì nữa, một lát thì mất.

 

Sau đó thái giám truyền thánh chỉ, ban thụy hiệu cho nương nương là một chữ Hi.

 

Ta nhận thánh chỉ đặt bên cạnh nương nương, đó với thái giám truyền chỉ là Nguyên công công: “Công công, phiền công công giúp truyền lời đến hoàng đế, lão nô nguyện chôn cùng hoàng hậu nương nương, cầu xin hoàng đế thành .”

 

Nguyên công công ngẩn một lát, đẩy trả tiền trong tay : “Mẫu nghi thiên hạ, cứ yên tâm, nô tài chắc chắn sẽ truyền lời.”

 

ngoài dự đoán của , hoàng đế từ chối yêu cầu của , với : “Nếu trẫm cho ngươi theo chôn cùng, Tri Lan sẽ hận trẫm.”

 

Đêm khuya, một trong sân vắng tanh.

 

với : “Thí chủ còn vướng bận gì ở thế gian nữa, chi bằng hãy theo !”

 

Ngày xuất cung, tuyết rơi đầy trời, cánh cổng cung cao lớn từ từ khép mắt , nghĩ đến những thăng trầm trong cuộc đời , đưa tay sờ lên đầu trọc lốc và mỉm .

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8