Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Đại Minh Tinh
Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-03-14 00:01:45 | Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AACJDFTmcW



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bệnh viện.

Sau khi bác sĩ xử lý vết thương cho Phó Nguyên An, tôi đi lấy thuốc cho anh. Trên hành lang, tôi nghe thấy tiếng mắng chửi giận dữ của Bạch Yến Từ: “Cút hết cho tôi!”

Tiểu Viện bước ra từ một phòng bệnh, thấy tôi liền đỏ hoe mắt: “Chị Kiều…”

Tôi hỏi: “Sao vậy?”

Tiểu Viện nói từ khi bị thương, Bạch Yến Từ đã rất cáu kỉnh. Vừa rồi, khi đang ngồi trên xe lăn thấy tôi gọt táo cho Phó Nguyên An, cậu ta đã tức giận la hét, đuổi cả bác sĩ lẫn y tá.

Tôi nhìn quanh: “Anh Từ đâu rồi?”

Tiểu Viện rất tủi thân: “Anh Từ chẳng quan tâm đến Bạch lão sư gì đâu, nào có giống chị Kiều, từ chuyện công việc đến chuyện riêng tư, chị đều lo hết cho cậu ta.”

Anh Từ đã có vợ con, lại còn có những nghệ sĩ nổi tiếng hơn Bạch Yến Từ, đương nhiên sẽ không coi cậu ấy là trung tâm.

Tôi nói chuyện với Tiểu Viện thêm vài câu rồi mang thuốc quay lại phòng bệnh, mới chợt nhớ ra hỏi Phó Nguyên An: “Làm sao hai người lại ngã từ trên mái nhà xuống vậy?”

Phó Nguyên An cười nhạt: “còn không phải do cô mang cà phê tới à? Cậu ta thấy thế, không biết lên cơn điên gì mà cố tình làm trái quy định. Nếu tôi chiều chuộng cậu ta, ba năm tập quyền anh coi như bỏ. Mà thôi, dù sao cậu ta cũng bị thương nặng hơn tôi nhiều.”

Đúng là như vậy, Phó Nguyên An chỉ bị bong gân, còn Bạch Yến Từ lại bị gãy xương.

Cả hai đều là người nổi tiếng, chuyện bị thương nhanh chóng được đưa lên top tìm kiếm.

Toàn bộ mạng xã hội đều là các fan của Bạch Yến Từ đang than khóc:

“Sao lại bị thương vậy? Chắc chắn có gì đó mờ ám!”

“Phó Nguyên An là ai vậy? Một diễn viên hạng ba, chẳng lẽ ghen tị với anh Yến của chúng ta nên cố ý làm anh ấy bị thương sao?”

“Đoàn làm phim hãy ra đây giải thích đi!”

“Ôi chao, thương quá đi mất…” …

Đoàn làm phim chỉ nói rằng đó là một tai nạn trong quá trình quay phim, tiện thể họ nhân cơ hội này để quảng bá cho bộ phim, tung ra poster cảnh đánh nhau giữa Bạch Yến Từ và Phó Nguyên An, tạo ra một làn sóng dư luận.

Sau khi Phó Nguyên An bình phục, tôi đã đưa anh đi gặp một đạo diễn hàng đầu trong nước. Ông đạo diễn này đã chuẩn bị cho một bộ phim thời dân quốc tên là “Mây khói” trong ba năm nhưng vẫn chưa tìm được nam diễn viên chính, thậm chí còn tuyên bố sẽ không bao giờ khởi quay nếu không tìm được người phù hợp.

Sau khi tìm hiểu về nhân vật từ một người quen, phản ứng đầu tiên của tôi là thấy rất hợp với Phó Nguyên An, vì vậy lần này tôi cũng thử đưa Phó Nguyên An đi gặp đạo diễn để làm quen.

Ra khỏi bàn tiệc tối, Phó Nguyên An lái xe thẳng đến bệnh viện.

Tôi ngạc nhiên hỏi: “Đi đâu thế?”

Phó Nguyên An nói với vẻ bất lực: “Khi ăn cơm, cô cứ ôm bụng suốt, bệnh dạ dày của cô đã lâu rồi mà. Làm ơn đi khám đi, chứ không người ta lại nghĩ tôi là ông chủ bóc lột nhân viên.”

Tôi hỏi: “Đây có được tính là chấn thương liên quan đến công việc không?”

Phó Nguyên An: “…”

Anh nghiến răng: “Tôi sẽ chịu hết chi phí.”

Im lặng một lúc, tôi hỏi bâng quơ: “Anh không có vẻ gì là muốn nổi tiếng, vậy tại sao lại vào giới giải trí?”

Phó Nguyên An trả lời: “Nổi loạn thôi, nhà tôi làm nhiều ngành nghề, duy chỉ có ngành giải trí là ít liên quan nhất, nên tôi muốn thử sức ở lĩnh vực này. Còn cô, tại sao lại làm quản lý?”

“Nghệ sĩ đối với tôi giống như một tác phẩm nghệ thuật mà tôi tự tay tạo ra. Thấy họ tỏa sáng, được nhiều người yêu thích, tôi cảm thấy rất tự hào.”

Nhưng đặt quá nhiều cảm xúc vào một tác phẩm nghệ thuật là sai lầm duy nhất của tôi. Và khi tác phẩm đó bị trầy xước thì càng khiến người ta đau lòng. Vừa nghĩ đến đây, điện thoại tôi đột ngột đổ chuông.

Sau ba tháng, Bạch Yến Từ lại nhắn tin cho tôi, chỉ một câu: “Hôm nay là sinh nhật tôi.”

Tôi lập tức chặn số của cậu ta. Buổi sáng, tôi còn thấy cậu ta đăng ảnh đi nghỉ ở Hải Nam, qua ánh phản chiếu của kính râm, tôi còn nhìn thấy bóng dáng của cô diễn viên n kia. Thật là mệt mỏi, bệnh nghề nghiệp của một quản lý là phải quan sát mọi thứ thật kỹ.

Sản phẩm lỗi đương nhiên phải loại bỏ, nếu không sẽ làm nhiễu loạn thị trường.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8