Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Đài Ngắm Xuân
Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-03-17 17:44:38 | Lượt xem: 2

Tạ Hoài Lăng bỗng thay đổi từ hôm đó.

Hắn về nhà càng lúc càng muộn, vạt áo luôn thoang thoảng mùi hương lạ.

Cuối cùng, vào ngày sinh thần của ta, đợi đến khi thắp đèn lên mà vẫn không thấy bóng dáng hắn đâu, ta khoác áo choàng ra ngoài tìm hắn.

Tạ Hoài Lăng đang ở trên một chiếc thuyền hoa ven sông, bóc quýt cho Triệu Lan Nhược.

Triệu Lan Nhược không thích ăn xơ quýt, hắn liền dùng nhíp tỉ mỉ gỡ sạch từng chút một.

“Hôm nay là sinh thần của nàng ta, chàng không về cùng nàng ta sao?”

Triệu Lan Nhược cười duyên, lấy một múi quýt từ tay hắn, đôi môi đỏ mọng như vô tình chạm vào ngón tay mà buổi sáng còn vuốt ve má ta.

Tạ Hoài Lăng nói: “Nàng ta sao có thể quan trọng bằng nàng.”

Ta không khỏi nín thở.

Triệu Lan Nhược khẽ hừ một tiếng: “Lư Huy Âm có nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành, chàng ngày ngày đối diện với nàng ta, chẳng lẽ không hề động lòng chút nào sao?”

Tay Tạ Hoài Lăng đang rót trà khựng lại một chút.

Nước trà tràn ra khỏi chén, hắn thản nhiên đặt ấm trà trở lại lò sưởi, mỉm cười nói: “Lan Nhược, nàng biết rõ mà, từ đầu đến cuối, trong lòng ta chỉ có mình nàng.”

Triệu Lan Nhược lúc này mới lại nở nụ cười, đưa tay vuốt ve khuôn mặt hắn.

“Cũng nên để Lư Huy Âm nếm trải cảm giác yêu mà không được, bị người ta chà đạp dưới chân.”

Thì ra là vậy.

Một lúc sau ta mới cảm thấy đau, cúi đầu nhìn thì thấy lòng bàn tay đã bị ta bấm đến bật m.á.u từ lúc nào không hay.

Thật là khó cho hắn, đã cùng ta diễn một vở kịch dài hai năm.

Đơn xin hòa ly của ta còn chưa kịp đưa ra, giặc giã ở phương Bắc đã ngày càng hung hãn.

Tạ Hoài Lăng nhận lệnh đi Ung Thành giám sát trận chiến.

Triệu Lan Nhược nhất quyết đòi đi theo, còn chỉ đích danh ta phải hộ tống.

Ngày thành thất thủ, ta vốn có thể rời đi.

Triệu Lan Nhược không cẩn thận bị trẹo chân, khóc lóc cầu xin ta cứu nàng.

Ta không muốn vì một người như nàng mà mạo hiểm, nhưng khi nghe thấy tên mình, ta vẫn theo bản năng quay đầu nhìn nàng một cái.

Chỉ trong khoảnh khắc đó, nàng nhào tới, bám chặt lấy cổ chân ta.

Thế là, chúng ta đều bị quân phản loạn bắt giữ.

Quân phản loạn nhận được tin, biết Thanh Hà công chúa đang ở trong thành, nhưng không thể phân biệt được ai mới là công chúa giữa hai chúng ta, những nữ nhân ăn vận hoa lệ.

Nàng nói ta là công chúa, ta nói nàng mới là công chúa.

Tên lính nghe chúng ta đôi co vài câu liền mất kiên nhẫn, dùng một mảnh vải rách bịt miệng cả hai chúng ta lại.

Cho đến khi Tạ Hoài Lăng xuất hiện, bắt cóc Thẩm phu nhân.

Hắn nói muốn dùng Thẩm phu nhân để đổi lấy người vợ kết tóc của mình.

Quân phản loạn đồng ý, nhưng hắn không chút do dự mang Triệu Lan Nhược đi.

Khoảnh khắc ấy, ta mới nhận ra, hận thù trong ta đã vượt qua cả nỗi đau.

Triệu Lan Nhược.

Tạ Hoài Lăng.

Một đôi gian phu dâm phụ.

………………………………………….

Giang Tuyết Hạc xác nhận ta không phải Thanh Hà công chúa.

Hắn giới thiệu ta với chủ công và phu nhân nhà họ Thẩm như thế này: “Muội ấy tên là Lư Huy Âm, là người trong lòng của ta.”

Ta ngẩn người, vô thức quay mặt nhìn hắn.

Chàng trai cũng đang nhìn ta, trong đôi mắt phượng ẩn chứa ba phần ý cười, dường như cả trời sao đều tan vỡ trong ánh mắt hắn nhìn ta.

Thẩm công thẳng thắn nói: “Người trong lòng ngươi? Nàng ta không phải là người của tên giặc họ Tạ kia sao -”

Chưa nói hết câu, đã bị Thẩm phu nhân lườm một cái sắc lẻm.

“Hóa ra đều là hiểu lầm.”

Thẩm phu nhân nắm tay ta, mỉm cười hiền hậu: “Nếu đã là bạn của Tuyết Hạc, vậy coi như tỷ muội một nhà. Ta hơn muội vài tuổi, gọi muội là Huy Âm được chứ? Muội có thể gọi ta là Thu tỷ tỷ.”

Ta ngoan ngoãn gọi: “Thu tỷ tỷ.”

“Tốt, tốt.” Thẩm phu nhân rất vui, “Mấy ngày nay muội chịu khổ rồi, để Mạch Đông đun nước cho muội tắm rửa, thay y phục, tối nay ta sẽ khoản đãi muội và Tuyết Hạc.”

Ý tứ trong lời nói, vẫn là để Mạch Đông trông chừng ta.

Giang Tuyết Hạc nhíu mày: “Thu tỷ tỷ…”

Ta kéo tay áo hắn: “Rất tốt, ta cũng không quen thuộc nơi này, có Mạch Đông đi cùng sẽ tiện hơn.”

Thẩm phu nhân hơi sững sờ, vỗ nhẹ mu bàn tay ta, thở dài: “Huy Âm, ngươi đừng trách tỷ tỷ, các huynh đệ đều là l.i.ế.m m.á.u trên đầu lưỡi đao, tỷ tỷ không thể không cẩn thận.”

“Ta hiểu, tỷ tỷ yên tâm.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8