Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Đánh cược rằng em yêu chị
Chương 12-13

Cập nhật lúc: 2026-03-16 23:18:20 | Lượt xem: 1

12.

“Vậy gu của chị là ai? Anh trai tôi? Hay người đàn ông đó?” Cậu ta hỏi.

“Dù sao thì cũng không phải là cậu. Mười tám mười chín tuổi bốc đồng yêu một người là chuyện bình thường, nhưng chị đây không có thời gian chơi với cậu.”

Tôi nghiêm túc nhìn cậu ta, trong mắt cậu ta luôn có một nét quật cường không thể giải thích được.

“Hơn nữa, tôi chỉ có ba phút nhiệt tình đối với tình yêu. Tôi không nghiêm túc, không yêu cũng không chịu trách nhiệm. Tìm người phù hợp với cậu đi, chẳng hạn như một cô gái đơn thuần và tốt bụng như Kỷ Minh Hề.”

Giang Vân Kỳ đột nhiên cười khẽ: “Tôi không thích kẻ ngốc.”

“Cậu nói ai là kẻ ngốc?” Tôi bắt đầu tức giận, nói tốt không nghe, nói xấu cũng chẳng vào. “Tóm lại, chúng ta không có hi vọng gì cả.” 

Cậu ta kiên quyết nói: “Chưa thử làm sao biết không có hi vọng?”

Ha ha, tôi đã là kẻ bắt cá nhiều tay, lại khiến cho một tên nhóc tức giận.

Tôi ngoắc tay với cậu ta: “Lại đây, tôi sẽ cho cậu câu trả lời.”

Giang Vân Kỳ từ từ đến gần tôi.

Tôi vẫn cười: “Gần hơn chút nữa.”

Cậu ta lại tiến lại gần hơn.

“Cúi đầu xuống.”Tôi nhẹ nhàng nói.

Cậu ta ngoan ngoãn cúi đầu, tôi cũng từ từ ngẩng đầu lên nhìn vào mắt Giang Vân Kỳ.

Tôi trắng trợn nhìn thẳng vào mắt cậu ta,  trong đầu đếm tới mười.

Cho đến khi vành tai cậu ta ửng đỏ, đôi mắt chớp liên tục. “Cậu đã bao giờ nghe nói về quy tắc nam nữ nhìn nhau trong 10s chưa?”

Tôi giơ màn hình iwatch trên cổ tay lên, đối mặt với cậu ta: “Nhịp tim là 80, tôi không có cảm giác gì với cậu”.

13.

Tôi mỉm cười và quay người bỏ đi.

Nhưng Giang Vân Kỳ đã tóm lấy tôi và hôn xuống.

Khác với ngày nhầm lẫn hôm đó, lúc này tôi vô cùng tỉnh táo.

Khi tôi đỏ mặt nhìn thấy đôi mắt rực lửa của Giang Vân Kỳ, giọng nói trầm thấp đầy quyến rũ của cậu ta vang lên: “Bây giờ vẫn không có cảm giác sao?”

Tôi thở hổn hển, cảm nhận được cảm xúc mạnh mẽ của cậu ấy: “Hình… hình như, có một chút…”

“Chỉ một chút?”

Cậu ta lại hôn tiếp…

Tôi lại bị mê hoặc…

Tôi không nhớ mình đã lên nhà bằng cách nào.

Đi được nửa đường, tôi mới tỉnh táo lại.

Tôi hỏi cậu: “Đồ đâu?”

Cậu ta nói: “Không có.”

Tôi tức giận, mắng: “Cậu vừa mua một lon sữa Vượng Tử ở cửa hàng tiện lợi, giờ lại giả vờ vô tội?”

Cậu ta uất ức: “Nhà chị không có à?”

Tôi bực mình: “Tôi…tôi chưa bao giờ đưa đàn ông về nhà!”

Tuyệt vời, tôi cảm thấy mình như một ISP chưa được thỏa mãn.

“Tôi đi WC” cậu ta nhỏ giọng nói.

Tôi chửi thầm trong lòng rồi leo lên giường ngủ.

Giang Vân Kỳ đi WC một lúc lâu, không biết lúc nào quay lại, dù gì thì tôi cũng ngủ say rồi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8