Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Đánh Đổi
Chương 13

Cập nhật lúc: 2026-03-17 17:48:12 | Lượt xem: 2

Theo địa chỉ mà Phó Yến Thần nói, tôi đã đưa anh đến được nhà của anh.

Vốn chỉ định đưa anh đến dưới lầu rồi về, nhưng tôi thấy anh đứng còn không vững bước đi còn loạng choạng không biết lên cầu thang kiểu gì.

Tôi bước đến dìu anh lên tầng.

Nhưng không ngờ là tôi dìu anh đến cửa nhà, thì thấy một người phụ nữ mặc váy liền thân màu trắng, trên tay cầm một chiếc túi xách sang trọng đang đứng trước cửa nhà.

Đối phương hơi bất ngờ khi nhìn thấy chúng tôi, sau đó đi đến đỡ lấy Phó Yến Thần: “Cám ơn cô đã đưa anh Yến Thần về, xin hỏi cô là ai vậy?”

Đây là nữ chính sao?

Ngoại hình và khí chất của cô ấy rất xứng đôi với Phó Yến Thần, tình tình lại rất dịu dàng, nếu tôi nhớ không lầm thì cô ấy là thiên kim của gia đình họ Mạnh, thật là một đôi trai tài gái sắc, nếu họ đang ở cùng một chỗ, vậy câu chuyện hẳn là đang tiến triển rất thuận lợi.

“Tôi chỉ là cấp dưới của anh ấy thôi, Phó tổng giao cho cô, tôi xin phép về trước” Tôi bước nhanh về phía thang máy mà không quay đầu lại, tôi sợ đứng ở đó lâu hơn chút thì tôi sẽ khóc mất.

Sau khi mệt mỏi về đến nhà, tôi mở lon bia vừa mua ra, uống từng ngụm.

Anh hiện tại đang sống rất tốt, cũng rất hạnh phúc, anh sẽ không giống như đời trước vì tôi mà sống một đời thực vật.

Tôi phải mừng cho anh mới phải 

Nhưng tại sao trái tim tôi lại đau đớn như bị bóp nghẹn thế này.

Đột nhiên, đồng nghiệp gọi điện thoại cho tôi: “Thấm Thấm, Phó tổng tặng quà cho chúng ta đó, là chiếc vòng tay thông minh mà tập đoàn của Phó thị mới ra mắt”

Quà?

Tôi nhớ rồi, trước khi buổi tiệc kết thúc Phó Thời Yến đã tặng quà cho chúng tôi mỗi người một phần quà, tôi đã cất nó vào túi xách mà chưa mở ra xem.

Tôi lấy hộp quà mở ra xem, bên trong không phải là vòng tay thông minh mà là một vòng tay có đầu hình thỏ con.

Tôi vừa chạm ngón tay vào mặt thỏ, phát hiện ra là nó có cảm ứng, sau khi nhấn vào nó sẽ hiện ra một loạt chỉ số khác nhau.

Đây là vòng tay thông minh hình thỏ.

Nhưng tôi nhớ là trên biển quảng cáo, về hình dáng hay hình thức vòng tay thông minh của tập đoàn họ Phó đều không khác gì các mặt hàng khác trên thị trường.

Đời trước tôi từng nói với anh trai rằng tôi không thích kiểu dáng vòng tay trên thị trường, nếu có ai đó thiết ra vòng tay hình thỏ thì tốt biết mấy.

Tôi cầm vòng tay mà sốc không nói nên lời.

Đời này, tôi chưa từng nói với anh về vòng tay hình thỏ này, chẳng lẽ anh cũng sống lại giống tôi sao?

Tôi cầm lấy chìa khóa muốn đi tìm Phó Yến Thần.

Nhưng chỉ vừa bước xuống lầu, tôi bị gió lạnh thổi vào mặt, bản thân liền lập tức tỉnh táo.

Tôi tìm anh để làm gì?

Bây giờ anh đã là nam chính, mà tôi chỉ là một nữ phụ, ai cũng biết, nam chính và nữ phụ sẽ không có kết quả.

Trừ khi cả hai cùng thay đổi cốt truyện.

“Thấm Thấm? Sao cậu ra ngoài mà không mặc áo khoác vậy, không cẩn thận bị cảm lạnh thì sao” Bạn cùng phòng vừa tan làm trở về gọi tôi lại.

Sau đó tôi bị cô ấy kéo về nhà, trước khi ngủ tôi nhắn tin cho quản lí Lý xin từ chức.

Tôi sẽ chuyển khỏi Bắc Kinh.

Trưa hôm sau, tôi thức dậy thì phát hiện mình bị nghẹt mũi, hô hấp khó khăn, chắc là bị cảm, còn có chút đau đầu.

Không có sức mà nấu ăn, tôi đặt đồ ăn ngoài về.

Nghe tiếng chuông cửa, tôi lê thân thể không còn sức mà ra mở cửa, trước cửa nhà ngoài người giao hàng còn có Phó Yến Thần.

Gương mặt anh xanh xao, hóc hác, cằm tấm lấm râu, anh đứng trước cửa nhà nhìn tôi. Tôi nhớ đến đoạn tin nhắn Wechat của bạn cùng phòng ban sáng rằng cô nhìn thấy một anh chàng rất đẹp trai đứng trước nhà mình, tôi còn tưởng do mình thức khuya mà bị ảo giác.

Người giao hành đưa đồ ăn cho tôi rồi rời đi, Phó Yến Thần vẫn đứng trước nhà tôi, tôi hỏi anh: “Phó tổng, anh đến tìm tôi có việc gì sao?”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8