Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Đi Dạo Cùng Các Vì Sao
Chapter 12

Cập nhật lúc: 2026-03-17 21:40:17 | Lượt xem: 1

12

Ngày hôm sau, bốn người chúng tôi ngồi trong phòng khách để bàn chuyện hôn nhân.

Phó Cẩn Hành lấy ra một tấm thẻ vàng đen đưa cho mẹ tôi: “Chú, dì, trong tấm thẻ này có 8,88 triệu, là lễ hỏi của con dành cho Nhan Trần, hai người thấy vậy đủ chưa ạ?”

Bố mẹ tôi liếc nhau, khách sáo nói: “Lễ hỏi ý tứ một chút là được rồi. Chúng ta chỉ có một cô con gái là Trần Trần, cũng đã chuẩn bị không ít của hồi môn cho con bé.”

Bố lấy sổ hộ khẩu ra đưa cho tôi, mẹ tôi đưa cho tôi lễ hỏi kia để tôi giữ cho riêng mình.

Họ còn chuẩn bị cho tôi một của món hồi môn rất hậu hĩnh.

Phó Cẩn Hành và tôi đi đăng ký kết hôn.

Khi cầm giấy đăng ký trên tay, tôi vẫn có cảm giác không chân thật.

Bố mẹ hai bên đã đồng ý ấn định ngày cưới vào ngày 9 tháng sau. Trước đó chúng tôi có thể đi hưởng tuần trăng mật.

Một ngày trước khi khởi hành, tôi và Nguyễn Dữu đang đi mua sắm ở trung tâm thương mại.

Khi tôi đến một cửa hàng đồ lót, tôi gặp Hạ Đường.

Cô ta đang chụp ảnh và gửi cho Cố Tri Thần: [Anh Thần, trong ba bộ đồ bơi này, anh thấy bộ nào đẹp nhất?]

Cố Tri Thần trả lời cô ấy: [Đều đẹp, em thích cái nào thì mua cái đó, rồi gửi mã QR đây, anh thanh toán.]

Nguyễn Dữu nhìn thoáng qua tin nhắn của cô ấy, trêu chọc: “Tự mình không đủ tiền mua à?”

Hạ Đường nhìn tôi đầy ẩn ý: “Tất nhiên là tôi có đủ khả năng, nhưng anh Thần nhất quyết phải trả tiền nó, tôi mà cự tuyệt thì cũng ngại lắm ấy”

Sau khi nói xong, cô ta còn tỏ vẻ nghiêm trọng: “Nhan Trần, cô đã chia tay với anh Thần rồi, còn quan tâm anh ấy mua đồ bơi cho ai à?”

“Trước khi hai người chia tay, không phải anh ấy còn mua cho tôi đồ lót, quần lót, dây treo và váy ngủ sao…”

Nguyễn Dữu giận đến mức lỗ mũi bốc khói: “Hạ Đường, cô có phải đã thích Cố Tri Thần từ lâu rồi đúng không?”

“Đúng vậy, trước đây anh ấy đã có bạn gái, tôi không thể theo đuổi, bây giờ tôi có thể mạnh dạn theo đuổi rồi, hehe.” Hạ Đường nói, yêu cầu nhân viên đóng gói ba bộ đồ bơi và gửi mã QR cho Cố Tri Thần.

Máy thanh toán nhanh chóng truyền tới thông tin thanh toán thành công.

Hạ Đường gửi tin nhắn thoại cho Cố Tri Thần, nũng nịu nói: “Cảm ơn anh Thần, đến lúc đó em sẽ mặc nó cho anh xem.”

Nguyễn Dữu và tôi đều ghê tởm đến không chịu được.

Nếu Tạ Gia Diễn biết Hạ Đường và Cố Tri Thần là loại người như vậy, chắc anh ta sẽ nhảy ra khỏi quan tài mất.

Nguyễn Dữu muốn giúp tôi nhưng tôi đã ngăn cô ấy lại: “Quên đi, tớ nghĩ cô ta và Cố Tri Thần rất hợp nhau.”

Tôi kéo Nguyễn Dữu ra khỏi cửa hàng nội y và đi đến một cửa hàng khác .

Ngày hôm sau, tôi và Phó Cẩn Hành bay đến đảo để nghỉ mát, nhưng khi xuống máy bay chúng tôi gặp Cố Tri Thần và Hạ Đường.

Phó Cẩn Hành đi lấy hành lý, Hạ Đường mỉm cười chào đón tôi: “Chị Nhan Trần, thật trùng hợp. Chị đến đây để thư giãn một mình à?”

Tôi phớt lờ cô ta, cô ta tự nói: “Lúc trước Gia Diễn từng hứa với tôi rằng anh ấy sẽ đưa tôi đến đảo để du lịch, nhưng anh ấy không thể đi được nên anh Thần đã thay anh ấy làm điều đó.”

Cố Tri Thần hoảng loạn giải thích: “Trần Trần, anh chỉ đang giúp anh em của anh thực hiện ước nguyện của mình thôi, em không để ý đâu, đúng không?”

Phó Cẩn Hành đẩy hành lý tới, ôm lấy eo tôi cong môi cười: “Để ý cái gì? Bây giờ cô ấy là vợ tôi. “

Khuôn mặt của Cố Tri Thần lập tức tối sầm lại, anh ta nghiến răng nghiến lợi: “Tôi không tin. Tôi và Trần Trần bên nhau bốn năm trước, cô ấy mới đồng ý cưới tôi. Các người mới được bao lâu chứ?”

“Tin hay không là tùy anh.” Phó Cẩn Hành ôm tôi rồi rời đi.

Sau khi tôi và Phó Cẩn Hành đi xa, Cố Tri Thần đứng ngồi không yên: “Hạ Đường, anh không thể đi du lịch cùng em được nữa. Bây giờ chúng ta đường ai nấy đi nhé.”

Sau đó, anh ta đưa vé máy bay và địa chỉ khách sạn cho Hạ Đường, “Anh muốn mang Trần Trần trở lại. Nếu anh không đuổi theo, cô ấy thật sự sẽ bỏ theo Phó Cẩn Hành mất.”

Cố Tri Thần lấy hành lý và đuổi theo hướng chúng tôi rời đi.

Hạ Đường hét lên từ phía sau: “Anh Thần, anh không thể bỏ em ở đây được? Em là con gái, không có anh thì em phải làm sao?”

“Đã đến lúc em phải học cách tự lập rồi .” Cố Tri Thần phớt lờ Hạ Đường.

Phó Cẩn Hành và tôi bắt đầu chế độ nghỉ dưỡng tại biệt thự trên đảo.

Cố Tri Thần đi theo chúng tôi như thạch cao da chó và trả giá gấp đôi cho căn biệt thự trên mặt nước gần chúng tôi nhất.

Khi tôi và Phó Cẩn Hành ăn trong nhà hàng, anh ta quan sát chúng tôi từ bàn bên cạnh.

Khi chúng tôi ra khơi trên một chiếc du thuyền, anh ta đuổi theo chúng tôi bằng một chiếc ca nô.

Khi chúng tôi đang lặn dưới đáy biển, anh ta bơi cũng theo sau.

Buổi tối, Phó Cẩn Hành ở trong phòng tắm vòi sen.

Cố Tri Thần bơi từ dưới nước lên, leo lên sân thượng của biệt thự trên mặt nước.

Đôi mắt anh ta đỏ ngầu đầy tơ máu: “Trần Trần, mấy tháng nay anh đã suy nghĩ lại hành động trước đây của mình rồi, là lỗi của anh, là anh không giữ đúng mực với Hạ Đường, khiến em ghen tị.”

Tôi cau mày, không muốn nghe anh giải ta thích chút nào: “Nói chuyện này bây giờ có ích gì?”

Anh ta cầu xin: “Chúng ta hòa giải đi, xinem  hãy cho anh một cơ hội nữa.”

Tôi lạnh lùng nói: “Tỉnh lại đi, tôi và Phó Cẩn Hành đã đăng ký kết hôn rồi. Chúng ta sẽ tổ chức đám cưới tại khách sạn của Phó thị vào ngày chín tháng sau. Anh không cần phải đến dự, miễn cho tôi thấy anh liền hết muốn ăn.”

“Em thật sự đã kết hôn rồi à?” Ánh mắt anh ta từ ngơ ngác chuyển sang tức giận, “Nhan Trần, sao em có thể bốc đồng như vậy? Vậy mấy năm chúng ta ở bên nhau tính là gì?”

“Tính là một trò đùa.” Tôi nói một câu khiến Cố Tri Thần không nói nên lời.

Thuận thế đổ thêm dầu vào lửa: “Tôi còn phải cảm ơn anh vì đã không cưới tôi, nếu không thì làm sao tôi có thể gặp được một người đàn ông tốt như Cẩn Hành được chứ? Tuy tôi bốc đồng muốn cưới anh ấy nhưng đó là quyết định đúng đắn nhất mà tôi từng làm. Bởi vì anh ấy thực sự rất tốt.”

Cố Tri Thần sau khi nghe điều này tức muốn ói ra máu, hỏi: “Còn anh thì sao? Anh không tốt à?”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8