Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Đoàn Sủng Thì Sao? Chớ Đụng Tới Đại Tiểu Thư Điên
Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-03-16 00:54:19 | Lượt xem: 2

Văn án

Giúp việc mới vào làm này chính là nữ chính trong truyện Đoàn sủng. Kiếp trước, cô ta đã dẫm lên x//ác tôi để giành lấy tất cả.

Ba tôi cưng chiều cô ta, em trai tôi bảo vệ cô ta, vị hôn phu tôi yêu cô ta, ngay cả người bạn thân chí cốt của tôi vốn là Gay cũng bị cô ta bẻ thẳng.

Còn tôi, chỉ vì vô tình phá vỡ cảnh ân ái của bọn họ, nên đã bị cả gia đình yêu thương nhất đánh gãy xương, rồi bị nhốt ở tầng hầm tối tăm, c//hết trong th/ối r/ữa.

Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về ngày cô giúp việc kia mới bước vào nhà.

Tôi rất tò mò, một con quỷ dữ từ tầng 18 địa ngục trở về đối đầu với nữ chính mang hào quang Đoàn sủng, thì ai thua ai thắng?

————————

CHƯƠNG 1

Ngày thứ hai mươi sau khi tôi c//hết, rắn chuột đã gặ//m nh///ấm cơ thể tôi, giòi bọ sinh sôi nảy nở trên da thịt tôi.

Người nhà tôi khoan thai tới chậm rãi, họ đào xới tôi xúc ra khỏi tầng hầm tối tăm.

Họ bịt mũi, mặt mũi tỏ vẻ chán ghét.

Theo lời thỏ thẻ dịu dàng của Tô Nhược Nhược, họ đưa tôi đi hỏa táng, rồi mua cho tôi một chỗ trong nghĩa địa.

Trước khi chôn cất, tay Tô Nhược Nhược run lên, đánh rơi hộp đựng tro cốt của tôi xuống một dòng nước đen.

Tro cốt của tôi hòa với nước sông ô nhiễm, không biết trôi dạt về đâu.

Chẳng ai quan tâm đến việc tôi có được toàn thây hay không.

Tất cả họ đều vây quanh Tô Nhược Nhược.

“Con đứa nhỏ này, thật chẳng khiến người ta bớt lo gì cả.”

Ba tôi xoa đầu Tô Nhược Nhược, cười bất lực.

“Tảng đá c//hết tiệt này! Làm chị Nhược Nhược ngã!”

Em trai tôi chửi mắng viên đá khiến Tô Nhược Nhược vấp ngã, ném xuống dòng nước đen.

“Lên đây, đừng để anh phải nói lần thứ hai.”

Vị hôn phu lạnh lùng, quyền quý đẩy đẩy cặp kính gọng vàng, cúi người, ra hiệu cho Tô Nhược Nhược lên xe.

“Nhược Nhược, sao em lại tốt bụng như vậy chứ, Lâm Dao Nguyệt độc ác như thế, đáng phải c//hết không toàn thây, chúng ta đâu cần phải chôn cất cho nó.”

Người bạn thân lắm mồm nguy//ền rủa tôi không thương tiếc.

Tô Nhược Nhược nghe vậy, lè lưỡi, cười tinh nghịch:

“Lâm Dao Nguyệt độc ác thật không sai! Nhưng em cũng không thể để mất đi lòng tốt của mình chỉ vì sự độc ác của cô ta được! Mai này, chỉ cần chúng ta sống tốt là được rồi!”

Dưới ánh cô ta, bóng của năm người kéo dài, như những người thân thiết nhất trên thế gian.

Còn tôi, cái thứ rắn rết, độc ác, vô cùng độc ác theo lời của họ, thì tôi đã làm gì sai?

Ngày đầu tiên em trai tôi chê Tô Nhược Nhược vụng về, làm cháy đồ của nó, tôi đã tìm giúp việc dạy cô ta làm việc.

Khi biết Tô Nhược Nhược là con gái của mối tình đầu của ba tôi, tôi đã né tránh không để hai người gặp mặt.

Khi biết Tô Nhược Nhược đã cứu mạng vị hôn phu tôi thời nhỏ, tôi đã chuyển cho cô ta hai trăm vạn để cảm ơn.

Khi phát hiện Tô Nhược Nhược thầm thương trộm nhớ người bạn thân, tôi đã nhắc cô ta rằng người đó có thân phận đặc biệt, họ không thể ở bên nhau.

Nhưng những quan tâm và lo lắng của tôi lại bị Tô Nhược Nhược coi là trò khoe khoang, xúc phạm đến lòng tự trọng của cô ta.

Sau đó, ba tôi cưng chiều cô ta, em trai tôi bảo vệ cô ta, vị hôn phu tôi yêu cô ta, ngay cả người bạn thân vốn là trai cong của tôi cũng bị cô ta bẻ thẳng.

Cô ta khoe với tôi những bức ảnh thân mật của cô ta với họ, chế giễu tôi là đứa đáng thương, ngay cả đàn ông cũng giữ không được.

Sau khi tôi phá vỡ cảnh ân ái của năm người họ, cô ta xấu hổ đập đầu vào tường.

Gia đình ngu xuẩn của tôi bị hành động này kích động, hợp sức đánh gãy xương cốt tôi, nhốt tôi vào tầng hầm tối tăm, tôi bị hành hạ đến c//hết.

Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã được tái sinh vào ngày Tô Nhược Nhược mới bước chân vào nhà họ Lâm.

Thiếu nữ gầy gò mặc một chiếc váy trắng, hướng về phía đám đông, nở một nụ cười ngây thơ và e thẹn.

Tôi đứng trên cầu thang, nhìn xuống cô ta, khóe miệng khẽ cong.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8