Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Đoàn Sủng Thì Sao? Chớ Đụng Tới Đại Tiểu Thư Điên
Chương 11 – 12

Cập nhật lúc: 2026-03-16 00:54:27 | Lượt xem: 3

Chương 11

Ngày hôm sau, dì Lưu xin nghỉ một tuần, bảo là để đưa người thân về an táng.

Cả nhà họ Lâm đều biết rằng trên đời này, người thân của dì Lưu chỉ có một mình A Đinh.

A Đinh c//hế//t rồi, nghe nói là khi đi trên đường đến sở cảnh sát tối hôm qua, vì xe ô tô bị sự cố gì đó nên A Đinh không biết bơi, rơi xuống sông và c//hế//t đuối.

Khi dì Lưu tới lấy tro cốt của A Đinh thì lượm được trong đó mấy chục cây kim.

“Thù có bao lớn, phải dùng cách thâm độc nham hiểm để gi//ết c//hế//t người ta.”

Dì Lưu không biết cách khám nghiệm tử thi.

Nhưng dì biết A Đinh là người bơi rất giỏi.

A Đinh vì Tô Nhược Nhược mà đắc tội với Lương Tư Việt.

Gia tộc họ Lương trước khi rửa tay gác kiếm, từng trong một thời gian hoạt động trên con đường đen tối, thủ đoạn lấy mạng người này không phải là hiếm.

Hạt giống báo thù lặng lẽ được gieo xuống, tôi rất tò mò không biết nó sẽ nở ra một bông hoa như thế nào?

Chương 12

Khi Lâm Tử Ninh nằm viện, Tô Nhược Nhược không đến thăm lấy một lần.

Lâm Tử Ninh tức giận ném sạch đồ đạc có thể thấy được xung quanh mình.

Y tá nhỏ đang chăm sóc cậu sợ hãi phát run, tôi đi đến trước mặt cậu ta, giơ tay lên tát một cái:

“Thằng ngu! Vì một người phụ nữ mà làm loạn thành thế này, cũng chẳng thèm nghĩ xem trong lòng đối phương có cậu hay không!”

Một cái tát này khiến Lâm Tử Ninh bình tĩnh lại hẳn.

Thấy vậy, tôi lại giơ tay lên tát thêm mười mấy cái, đến nỗi cậu ta hoàn toàn bình tĩnh.

Một phen ra tay như vậy, rốt cuộc cũng đánh cho người ta sáng suốt hơn.

Lâm Tử Ninh sưng cả mặt, hỏi:

“Chị, chị cố ý đúng không?”

Cố ý không?

Đương nhiên là cố ý rồi.

Kiếp trước chính là như vậy.

Tô Nhược Nhược cố ý gây chuyện trong tiệc đính hôn giữa tôi và Lương Tư Duyệt, khiến tôi phải nhập viện.

Khi tôi nằm viện, Lâm Tử Ninh qua loa đến thăm hai lần, tức giận phát tác tính khí đại thiếu gia của mình.

Người cha ruột của tôi chỉ biết trách móc qua điện thoại:

“Một chuyện nhỏ nhặt như vậy mà cũng không biết đường làm, mày muốn để người ta cười vào họ Lâm đúng không?”

Còn Tô Nhược Nhược, nhờ một chiếc vòng tay mà cô ta lại tái hợp với Lương Tư Việt, trở thành ánh trăng sáng trong lòng anh ta.

Biết được những chuyện này, tôi phải cảm ơn Lâm Tử Ninh.

Khi cậu ta chăm sóc tôi, đã vô tình lỡ miệng:

“Chị à, chị đúng là biết gây chuyện cho người ta thật! Nếu như chị không bị ngã, trì hoãn cuộc hẹn của em và Nhược Nhược, thì làm sao có thể để tên bại hoại văn vẻ Lương Tư Việt và Nhược Nhược tái hợp được!”

Hồi đó tôi ngây thơ ngu ngốc, đau lòng vì sự phản bội của người thân.

Bây giờ nghĩ lại thì thấy thật nhạt nhẽo.

Sống lại kiếp này, Lâm Tử Ninh chính là người bị gãy chân đó.

“Em đang nghi ngờ điều gì, thằng nhóc ngu ngốc này. Chẳng lẽ… em nghĩ rằng chị đoán trước được tai nạn này nên mới hoán đổi thân phận với em hay sao?

Phải chăng trong lòng em, Tô Nhược Nhược là một cô gái nham hiểm, không từ thủ đoạn, quyết tâm gây hại?

Hay là em nghi ngờ chị, người chị em cùng cha cùng mẹ của em, cố tình để em bị thương hay sao?”

Tôi nói xong thì quay người bỏ đi.

Sao mà lại chỉ đứt chân thôi chứ?

Phải đứt cả cột sống mới tốt.

Cứ thế nằm liệt giường, giống như một mớ thịt thối rữa nát bấy, không còn sức sống.

Tôi hơi thất vọng.

Con côn trùng bay qua cửa sổ vô tình rơi vào mạng nhện, trở thành bữa ăn trong bụng của con nhện.

Còn con nhện, trong lúc chờ đợi con côn trùng khác, lại bị chim sẻ mổ c//hế//t.

Ý trời khó đoán, chuyện bất ngờ thì nhiều.

Giống như A Đinh vậy, chẳng phải cũng c//hế//t vì tai nạn sao?

Dù lúc sống cao to vạm vỡ, nhưng c//hế//t rồi thì cũng chỉ là một đống thịt rữa thôi.

Tôi lại nhớ tới kiếp trước.

A Đinh lấy việc làm nhục tôi làm thú vui, trước mặt mấy người anh em tốt của mình, không chỉ một lần khoe chiến tích khiến tôi gãy chân, còn trước mặt Tô Nhược Nhược liền chạy đến nịnh bợ, muốn lập công chuộc tội.

Kẻ phản bội tấm chân tình phải nuốt một nghìn cái kim.

Kẻ dựa vào người khác mà làm càn thì nuốt vài chục cái kim, không phải là quá đáng chứ?

Tiếc là tôi đã không thể tận mắt chứng kiến thảm trạng trước khi anh ta c//hế//t.

Nếu không phải vì tò mò về mối thù của dì Lưu, thì tôi thật muốn để anh ta sống thêm được vài tháng nữa, hãy để anh ta t/ự t//ử nếm trải cái gọi là “Cực lạc trần gian” ấy.

Nghĩ thế, tôi không nhịn được mà bật cười.

Lâm Tử Ninh tưởng rằng tôi đang đau lòng vì hành động nhoài người nhún vai của tôi.

“Chị, em sai rồi.”

Tôi do dự quay người lại, giả bộ lau đi giọt nước mắt không hề tồn tại trên khóe mắt, ôm Lâm Tử Ninh vào lòng:

“A Ninh yên tâm, chúng ta là chị em cùng cha mẹ, người em thích, chị sẽ toàn lực giúp em.”

“Chị, em…”

“Suỵt, đừng nói, chị đều biết cả.”

Tôi dơ ngón trỏ ra chặn miệng Lâm Tử Ninh lại.

Tôi không muốn nghe lời phát biểu của tên ngốc này.

Nhưng lại không phát hiện ra hai tai Lâm Tử Ninh đã đỏ bừng.

Tôi vô cùng mong chờ một ngày nào đó, vào khi Lâm Tử Ninh cần nhất, tôi sẽ dùng lưỡi d.a.o nhọn găm vào n.g.ự.c cậu ta, để cậu ta nếm trải tư vị bị người thân bán đứng.

Giống như kiếp trước cậu ta từng làm vậy.

Chỉ cần tưởng tượng đến thôi, cũng khiến người ta phấn chấn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8