Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Đoàn Sủng Thì Sao? Chớ Đụng Tới Đại Tiểu Thư Điên
Chương 4 – 5

Cập nhật lúc: 2026-03-16 00:54:22 | Lượt xem: 2

CHƯƠNG 4

Số nợ mấy trăm vạn quả nhiên có tác dụng răn đe rất lớn.

Tô Nhược Nhược không còn dám vụng về, dễ dàng làm hỏng những chiếc bình sứ có vẻ ngoài chẳng đáng giá ở nhà, cũng không dám xuống tay tàn sát những bộ đồ hiệu trong tủ quần áo của Lâm Tử Ninh.

Chúng tôi ngầm hiểu với nhau, cô ta không bồi thường nổi.

Tô Nhược Nhược như lột xác, trông như một người mới, chịu khó tới nỗi bà Trần cũng sắp không nhận ra.

Chớp mắt, đã đến ngày tôi và Lương Tư Việt đính hôn.

Lúc tôi đang trang điểm, Lâm Tử Ninh đẩy cửa đi vào.

Cậu ta vừa mở miệng đã trách móc:

“Chị ơi, dạo này chị sao lại m.á.u lạnh đến thế?”

“Máu lạnh?”

Tôi nhướng mày nhìn cậu ta, ra hiệu cho cậu ta nói tiếp.

Đúng như dự đoán, đều là vì chuyện của Tô Nhược Nhược.

“Để chuẩn bị cho buổi tiệc mừng thọ lần này, Nhược Nhược đã thức trắng đêm dọn dẹp từng ngóc ngách trong nhà, thậm chí vì bận quá mà đổ bệnh. Nếu không phải vì chị ép cô ấy trả nợ, thì làm sao cô ấy phát bệnh được.”

Nghe Lâm Tử Ninh nói thế, tôi buồn cười.

Tôi không tranh cãi đúng sai với cậu ta, chỉ cần một điều là được:

“Thế em đau lòng Tô Nhược Nhược lắm à? Vậy thì em trả hết món nợ đó cho cô ta đi?”

Lâm Tử Ninh im lặng.

Cậu ta chỉ là một tên con nhà giàu không học vấn, không có tiền trả nợ.

Tôi nhìn cậu ta, đưa ra ba điều kiện.

“Tất nhiên, nếu em đáp ứng được yêu cầu của chị, thì chuyện Nhược Nhược làm vỡ bình của chị sẽ xóa nợ.”

“Một lời đã định.”

Lâm Tử Ninh vội vã đồng ý, nhưng khi nghe thấy yêu cầu của tôi, cậu ta c//hế//t lặng tại chỗ.

CHƯƠNG 5

Sáu giờ tối, yến hội đúng giờ khai tiệc.

Trong ánh mắt mong chờ của mọi người, tôi xuất hiện một cách lộng lẫy.

Nhưng không ngờ, vào thời khắc quan trọng, lại xảy ra ngoài ý muốn.

Lớp móc xích trên gấu váy bất ngờ đứt ra, những hạt châu tròn rơi lả tả ra khắp nơi.

Đôi giày cao gót vô tình giẫm phải những hạt châu nhỏ đó, cùng với tiếng kinh hô, tôi ngã lộn từ trên lầu hai xuống.

Sau khi tôi ngã, thì Tô Nhược Nhược đáng lẽ phải dưỡng bệnh lại mặc đồ lộng lẫy, nhấc váy lên chạy tới trước mặt tôi:

“Cô Lâm, không sao đâu, không ai nhìn thấy ảnh cô hớ hênh đâu!”

Cô ta giả vờ không cố ý, nhưng lại giật tung chiếc váy vốn đang đứt chỉ, lộ ra cảnh xuân bên trong.

“Tách ——”

Trong đám đông, không biết ai đã chụp ảnh.

Tô Nhược Nhược nghe thấy tiếng động, thuận thế đánh rơi chiếc mặt nạ trên đầu tôi.

Nhưng khi nhìn thấy dung nhan tôi, cô ta lại kinh ngạc thốt lên:

“Sao lại thế này…”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8