Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Đoạt Thê – Dịch Chiêu
Chương 137: Có nhớ ta?

Cập nhật lúc: 2026-03-17 09:22:32 | Lượt xem: 2

Sau việc này, Nhậm Khanh Khanh cảm thấy việc kinh doanh đậu hũ ở đây không ổn nữa, gần đây vẫn vội vàng tìm một tiệm khác. Chung quy việc quan trọng nhất là Tiểu Bảo phải tìm một tiên sinh, nàng bận đến mức chân không chạm đất. 

Mấy ngày sau, ban đêm nàng mộng thấy hắn.

Nói là mộng cũng không đúng lắm, ban ngày nàng quá bận, ban đêm bị gió lạnh thổi đến làm cho tỉnh dậy, mơ mơ màng màng muốn bò dậy đóng cửa sổ, mở mắt ra đã nhìn thấy hắn.

Tiêu Thừa mặc bộ y phục màu đen, cả người ẩn trong bóng tối, đen tuyền một khối.

Hắn ngồi ở mép giường của nàng, không biết đã ngồi bao lâu, cửa sổ đóng trước khi đi ngủ lúc này đang mở rộng.

Nhậm Khanh Khanh mệt không mở được mắt, mê man sờ sờ qua, trong lòng không chắc chắn là bao. 

Hắn đưa tay nắm lấy tay nàng, lòng bàn tay ấm áp bao bọc bàn tay nhỏ nhắn, làm nàng càng thêm mê man.

Hắn nhẹ nhàng cầm tay kéo đến trước mắt, môi dán lên, tiến vào lòng bàn tay nàng. 

Hắn hừ cười một tiếng, nàng nghe vào tai không rõ ràng lắm: “Nhậm Khanh Khanh, sao nàng đến chỗ nào cũng bị người ta bắt nạt thế?”

Nàng mê man phản bác: “Chỉ có ngươi bắt nạt ta…..”

Mới vừa đến thượng kinh đã bị thị vệ của hắn đẩy ngã, lại bị bắt vào tư ngục, còn không phải là hắn thích bắt nạt nàng sao?

Tiêu Thừa cho rằng nàng còn để ý đến việc trước đó, nhất thời không lên tiếng.

Lúc này nàng mới biết hỏi: “Sao ngươi lại đến đây?”

Nàng dừng một chút, hừm một tiếng: “Nơi này rất xa rồi…..”

Lĩnh Nam cách thượng kinh bao xa, nàng biết đây là nằm mơ nên mới yên tâm hỏi như vậy, ngày thường muốn nghĩ cũng không dám nghĩ. 

Tiêu Thừa cắn cắn mu bàn tay nàng, thấp giọng: “Đồ không có lương tâm, mình hiểu được còn muốn chạy xa như vậy.”

Nhậm Khanh Khanh không đau lắm, nhưng hơi bực bội: “Sao lúc nào ngươi cũng cắn người.”

Ở trong mộng cũng muốn cắn, đúng là quá mức.

Hắn l**m  một miếng, biết sẽ không để lại dấu răng, bất đắc dĩ cười nói: “Ở bên ngoài càng ghê gớm hơn.” 

Nàng bất mãn rút tay về, ôm chặt chăn bông trên người, mắt buông xuống nhưng vẫn không đi vào giấc ngủ, sợ chớp mắt một cái hắn sẽ biến mất.

Người đó cởi giày lên giường, đẩy người nàng vào trong, tay gác lên cách lớp chăn khoanh chặt lấy nàng. 

Nhậm Khanh Khanh bị hắn ép chặt đến không thể thở, nhưng không tránh né, nửa gương mặt vùi trong chăn, mắt hạnh sáng lấp lánh: “Người lạnh quá.”

Tiêu Thừa “Ừm” một tiếng: “Nàng ấm là được.”

Hắn cưỡi ngựa vài ngày, đêm nay mới đến Lĩnh Nam, trên người có khí lạnh, sợ làm nàng lạnh sẽ thức dậy, chỉ là thật sự nhớ nàng, lúc này mới nhịn không được bò lên ôm vào lòng.

Hắn thò lại gần thêm chút,  chóp mũi lạnh lẽo chống nàng, trong miệng thổi ra khí lạnh: “Có nhớ đến ta?”

Bên tai nàng hồng lên, tuy ở trong mộng, nàng cũng không dám đáp lại lời này.

Lông mi nàng run rẩy vì thẹn, nhìn qua như xấu hổ.

Hắn dùng gương mặt lạnh lẽo cọ cọ, ép hỏi: “Nói không?”

Nhậm Khanh Khanh xấu hổ buồn bực liếc mắt trừng hắn, cả giận: “Ở trong mộng cũng bắt nạt ta.”

“Đoán một lần là ra, nhất định không nhớ.”  Hắn chua lòm:  “Ngày thường nhiều nam tử cười với nàng như vậy, còn có bà mai giới thiệu nhà tiếp theo, làm sao nhớ đến ta.” 

Nàng có chút do dự, trái tim nảy thình thịch: “Nhớ……”

Tiêu Thừa nhướng mày, định trêu nàng một chút, nào biết miệng nàng lại có thể nói ra được lời như vậy. 

Hắn hôn hôn môi nàng, lạnh đến mức làm cho nàng run lên: “Nơi nào nhớ? Là vú của Khanh Khanh nhớ, hay vẫn là t*** h***t nhớ?”

Mặt nàng cùng bên tai căng đến đỏ bừng, bực bội nói: “Làm sao lại không đứng đắn!”

Ở trong mộng cũng như vậy, chẳng lẽ nàng đang mộng xuân?

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8