Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Đoạt Thê – Dịch Chiêu
Chương 18: Ngây người

Cập nhật lúc: 2026-03-17 09:12:19 | Lượt xem: 3

Giữa ngục giam âm u, thân thể chồng lên nhau không mảnh vải che thân, hai bộ phận vẫn dính chặt lấy nhau, trong phòng tràn ngập mùi hương h**n **.

Nam từ ghé vào trên người nàng, côn th*t còn ngâm trong huyệt động, không muốn rời đi.

Nhậm Khanh Khanh đã quá mệt, tuy mông vẫn nâng lên nhưng nàng vẫn vùi i mặt vào giường, mệt mỏi nhắm mắt lại. Tiêu Thừa đang định rút tay lại nên vô tình chạm vào mặt nàng, một tay nóng bừng. ​​ ​

Hắn ngừng lại một chút, nhớ đến lần trước làm người này ngất xỉu đi sốt cao cả ngày, lương tâm trỗi dậy nhấc người lên, nâng người nàng lên trên khuỷu tay, dùng tay kia xem xét trán nàng.

Quả nhiên, nhiệt độ cơ thể của nàng tăng cao, hình như lại sốt cao.

Nhậm Khanh Khanh  cảm nhận được trên trán lạnh lẽo, hai mắt hé mở, lông mi run rẩy, kêu lên: “Ta muốn nhìn thấy Tiểu Bảo——”

Tiêu Thừa tưởng nàng sốt cao mê man, có chút khó chịu, vậy mà nhẹ nhàng nói: “Ngày mai ta đưa ngươi đi.”

Nước mắt nàng theo khóe mắt rơi xuống ngực hắn, nức nở lặp lại: “Ta muốn gặp nhi tử.”

Nàng thật sự quá oan uổng, tại sao lại phải vào ngục, con bị bắt đi, thậm chí còn bị gian dâm thân mình?

Phu quân nàng lại ở bên ngoài tiêu dao tự tại, làm hài lòng công chúa……

Nhậm Khanh Khanh càng lúc càng khóc lớn hơn, nước mắt không ngừng chảy ra.

Tiêu Thừa đứng lên, lấy xiêm y mặc vào, lại dùng chăn bọc  nàng ôm vào trong ngực.

Nàng hai mắt đẫm lệ mông lung nhìn hắn, hỏi: “Làm cái gì?”

Quai hàm hắn banh thẳng, gương mặt tuấn tú nghiêm nghị, hắn nói: “Dẫn ngươi đi gặp nhi tử của ngươi.”

Hắn sợ không cho nàng thấy nhi tử, nàng sẽ phải khóc đến mái nhà bị thổi bay.

Nhậm Khanh Khanh đột nhiên ngựng lại, vẻ mặt háo hức nhìn hắn: “Thật sao?”

Nam tử không trả lời, chăn dày nặng, sợ nàng ngã xuống từ trong lòng ngực, hắn  lại nhấc nàng bế trên tay.

Hà Thiên Sinh đang đứng hầu ngoài cửa ngục, thấy  Hoàng Thượng ôm  tiểu nương tử ra kia tới,  hai chân gần như nhũn ra, với thân phận của hắn, làm sao có thể tự mình ôm phạm nhân như thế này?

Thấy gương mặt hắn tối xuống, vội vàng tiến ra đón: “Hoàng Thượng ——”

Tiêu Thừa lạnh giọng: “Đi tìm chiếc xe ngựa.”

Hắn nhìn mặt nữ tử phiếm hồng  tóc đen bị  gió thổi tung bay.

Ban đêm gió lớn, nàng lại phát sốt cao, nếu gió thổi thêm một lúc nữa, có lẽ nàng sẽ hóa thành kẻ ngốc.

Tiêu Thừa lại phân phó lại: “Không cần.”

Hắn ném Nhậm Khanh Khanh  lên ngựa, mình cũng nhảy lên. Hắn dùng áo choàng bọc cả người nàng lại, vung cương ngựa quăng một cái.

Một đường bay nhanh, hắn ôm chặt nữ tử trước ngực mình, phòng người ngủ sẽ ngã xuống ngựa.

Hắn đưa  người đến Tần Lâm biệt uyển, lập tức đi đến  trong phòng, đặt người trên giường, sau đó phân phó Hà Thiên SInh đang theo sát phía sau: “Gọi Vương Diệp đến đây.” 

Nội thị ngẩn người, hít hít mũi bị gió lạnh đêm quất chảy ra nước mũi, hành lễ lui ra mời người.

Nhậm Khanh Khanh từ trong chăn nhô đầu ra, một đôi mắt mê mang  nhìn xung quanh: “Tiểu Bảo đâu……?”

Hắn cười lạnh, nóng thành kẻ ngốc nhưng thật ra còn nhớ rõ nhi tử của mình.

Tiểu Bảo bị hắn sắp xếp ở trong phủ  Kinh Triệu Doãn, có ý giết gà dọa khỉ, để cho Nhữ Dương nhìn. Hiện giờ sắc trời đã tối, không tiện qua lại nữa.

Tiêu Thừa không để ý tới nàng, nàng che gương mặt nóng bừng của mình lại, hét lớn: “Tiểu Bảo, ta muốn Tiểu Bảo!”

Nàng đang bệnh đến ngây người, lại còn lộ ra dáng vẻ ngây thơ.  Trong lòng hắn vừa khẽ động, đang muốn đi qua, ngoài phòng truyền đến tiếng Hà Thiên Sinh: “Chủ tử, Vương thái y đến rồi”

Tiêu Thừa lại ngồi trở về, nhấp một ngụm trà: “Vào đi.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8