Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Đoạt Thê – Dịch Chiêu
Chương 185: Ngoại truyện 9: Bú sữa -H (4)

Cập nhật lúc: 2026-03-17 09:27:30 | Lượt xem: 3

Nhậm Khanh Khanh khó chịu, không có lực uy hϊếp liếc nhìn hắn: “Chàng thật phiền, còn muốn ở bên ngoài…”

Bị hắn cuốn lấy không có cách nào, vậy mà thật sự tiết một hồi giữa ban ngày ban mặt trong ngự hoa viên.

Tiêu Thừa nâng nàng dậy dựa vào thân cây, quỳ gối g*** h** ch*n nàng, cọ mặt nàng nói: “Khanh Khanh muội muội, để ta ** vào, hửm?”

Nàng vốn không lay chuyển được hắn, huống chi hôm nay đã đồng ý rồi, chỉ đành khẽ cắn môi, tự mở hai chân ra, thẹn thùng trừng mắt nhìn hắn.

Hắn cong khóe môi, đắc ý cực kỳ. Tiện tay đặt đùi nàng gác chân lên vai, đẩy mạnh hai cánh hoa môi phấn nộn, liền đem q** đ** đặt ở cửa huyệt.

Tiêu Thừa muốn ** nàng, lại muốn nàng tự nói mấy lời d*m d*c trợ hứng: “Khanh Khanh ngoan, kêu vài tiếng.”

Nhậm Khanh Khanh cạn lời, giữa chân bị hắn dùng mã mắt cọ loạn, khép mở suy nghĩ muốn bao bọc hắn tiến vào. Hai người ở bên nhau mấy năm nay, cũng nói không ít những lời vớ vẩn đó, liền đỏ mặt nói: “Nguyên Hạc ca ca, cầu chàng ** ta.”

Hắn ôm nàng, hơi hơi cọ mở một cái cái miệng nhỏ, nói: “Nói thêm một ít”

Nàng không rõ lý do, chỉ thấy côn th*t nam tử này đang đánh vào chân tâm lóng lánh nước, mặt dày vô sỉ nói: “Cầu Nguyên Hạc ca ca dùng cái gì ** nàng?”

Cổ nàng đỏ lên, hàm hồ đáp: “Dùng…… Côn ŧᏂịŧ……”

Tiêu Thừa nặng nề váo vú thịt nàng, uy hϊếp: “Một câu phải nói rõ.”

Nàng bị hắn véo đến thở gấp, cố nén ngượng ngùng, nói: “Cầu Nguyên Hạc ca ca dùng côn th*t lớn ** ta.”

Hắn như ban thưởng hôn vào má nàng, không hề chờ, đem q** đ** đẩy khe thịt ra, cọ vách trong ấm áp hãm sâu vào.

“Ô a!” Đôi mắt nàng mở lớn. Lần này đi ngay đến nơi sâu nhất, cực đại đỉnh va chạm thịt mềm, ý xấu muốn đem cung khẩu thúc mở.

Lúc này mới vừa bắt đầu, hắn đã chơi xấu như vậy.

Nhậm Khanh Khanh nâng chân kẹp chặt cổ hắn, giọng kiều mềm cầu hắn: “Nguyên Hạc ca ca, đừng đi vào…… ưm ……”

Tiêu Thừa bị nh*c b*ch đè ép, cũng là gầm nhẹ thành tiếng: “ưm —— tiểu da^ʍ phụ, kẹp chặt như vậy, còn bảo ta đừng đi vào?”

Hắn duỗi tay xoa vú, eo mông không ngừng đong đưa, thúc ra thúc vào mà chọc nàng, mỗi một cú đều tới rồi chỗ sâu nhất. Nơi thịt mềm bị hắn ma sát đến nóng lên, d*m thủy   bên trong chảy từng dòng, như bất tận không bao giờ hết.

Sau khi Nhậm Khanh Khanh bị hắn đâm, đôi mắt hướng về phía trước, bỗng nhiên thấy trên cây có ba con chim nhỏ, đang ríu rít nhìn bọn họ.

Nhất thời nàng khẩn trương, t*** h***t vô ý thức kẹp chặt lại, gắt gao mà ngậm lấy d**ng v*t thô cứng.

Tiêu Thừa suýt nữa bị kẹp đến b*n r* tới, chỉ có thể đánh đánh mông nàng, bảo nàng thả lỏng lại.

Nhậm Khanh Khanh nức nở: “Nó, chúng nó đang xem……”

Tiêu Thừa theo ánh mắt nàng ngẩng đầu, còn tưởng rằng đứa nào không muốn sống đang rình coi, không ngờ đến chỉ là ba con chim nhỏ.

Hắn hừ cười một tiếng, “Bang” mà một cái tát đánh vào mông nàng, nói: “Chỉ là ba con chim chóc, sao lại còn xấu hổ?”

Nàng trời sinh tính tình hay xấu hổ, giờ phút này càng che mặt không dám nhìn nữa.

Tiêu Thừa đơn giản thẳng tiến thẳng vào, đâm cho thịt non phát run, cho tới lúc nàng co rúm lại cao trào một hồi, nắm chặt thời cơ liền thúc vào trong bào cung.

Lâu lâu mới vào nơi này, lại thiếu chút nữa bị kẹp gãy, hắn cắn răng nói: “Thả lỏng”

Nhậm Khanh Khanh rầm rì: “Thả không được…… Đau quá nha…… ưm cứng ——”

Tiếng kêu kia rõ ràng là sướng!

Hắn không hề quan tâm đến nàng, túm mông nhỏ liền bắt đầu dùng sức mà th*c m*nh hơn. Cho đến lúc t* c*ng non mềm bao chặt lấy hắn, hắn lại đánh về phía trước, như muốn đem cả hai quả trứng nhét vào t*** h***t của nàng.

Nhậm Khanh Khanh sợ tới mức trong mắt phiếm nước mắt, ưm a cầu hắn: “Từ bỏ, Nguyên Hạc ca ca, sắp hỏng”

Tiêu Thừa chống ở trên người nàng, há mồm cắn thịt chân bên môi, côn th*t ở trong bào cung như quất roi mấy trăm lần, phun ra một dòng tinh vừa nhiều vừa nóng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8