Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Đoạt Thê – Dịch Chiêu
Chương 21: Trở về nhà

Cập nhật lúc: 2026-03-17 09:12:22 | Lượt xem: 3

Tiêu Thừa véo hai đầṳ ѵú nàng, ngón cái cùng ngón trỏ vân vê đầṳ ѵú, sữa tươi một chút tràn ra ngoài.

Hắn n*ng m*ng, muốn nâng cả người nàng lên, lại kéo cổ áo nàng xuống, cúi đầu muốn bú sữa ngay.

Nhậm Khanh Khanh giữ trán hắn, muốn làm cho hắn dừng lại: “Đại nhân, không cần, đừng……”

Tiêu Thừa kéo tay nàng đưa tới sau lưng nắm chặt, dùng cằm cọ cọ chiếc yếm rớt xuống, môi mỏng nhẹ nhàng cắn một ngụm trên b** v* thịt.

Trong viện có gió lạnh thổi đến, thổi đến da thịt lõα ɭồ của nàng, làm nàng nổi lên tiếp đáp nho nhỏ.

Nam tửn l**m  ăn nh* th*t, đem màu sắc trắng nõn trở thành  hồng nhạt. Nhậm Khanh Khanh cắn môi, nghiêng đầu thấy Tiểu Bảo ngây ngốc đang nhìn hai người chằm chằm, lập tức xấu hổ đến rơi nước mắt: “Đừng, Tiểu Bảo…… Tiểu Bảo đang nhìn.”

Tiêu Thừa ngẩng đầu, cánh tay dài với qua kéo Tiểu Bảo lại đây, lại buông tay nàng ra, lý cho nàng dỗ hài tử.

Nữ tử ngồi trên người hắn, từ lúc hắn vùi đầu vào  vú nàng. Nàng run  run tay xuống sờ vào cái trống, cố nén sự ngượng ngùng dỗ con: “Nhìn này, Tiểu Bảo.”

Tiểu hài tử quả nhiên bị âm thanh này hấp dẫn,  mở đôi mắt to tròn nhìn chằm chằm chiếc trống.

Hồi lâu hài tử chưa được uống sữa, lúc này chỉ cảm thấy động tác của Tiêu Thừa  quen thuộc, vẫn chưa nghĩ đến có người đoạt đồ ăn của mình.

Tiểu Bảo rất dễ dỗ, nam tử trên người lại như không bỏ qua, thấy dáng vẻ dịu dàng của nàng đang dỗ nhi tử, không khỏi hung hăng cắn một ngụm vào viên đậu của nàng, suýt chút nữa đem viên hồng hồng kia cắn đứt.

Đầu vai Nhậm Khanh Khanh khẽ run, hơi thở dồn dập: “Đau……”

Tiêu Thừa buông miệng ra, cùng viên vú nhòn nhòn kéo theo một sợi chỉ bạc, hắn chậm rãi thổi thổi một cái, nói:”Không chảy máu.”

Là không chảy máu, chỉ là bị hắn dùng hàm răng ma sát, đau đau.

Nàng còn chưa từ bỏ, dù sao nơi này màn trời chiếu đất, còn ánh mặt trời sáng tỏ, thật sự cảm thấy thẹn: “Đại nhân, đừng ở chỗ này.”

Âm thanh nàng khe khẽ, lỗ tai Tiêu Thừa có chút ngứa, rũ mắt xuống m*t một lần, lúc này mới dùng tay chống xuống bế nàng lên: “Trở về phòng.”

Cổ áo Nhậm Khanh Khanh  còn đang mở rộng, nàng dùng bàn tay nhỏ che lại, do dự mà nhìn Tiểu Bảo: “Còn con ta……”

Hắn chặn ngang người bế lên, vượt qua hài tử đi nhanh hướng vào trong phòng, miệng hô: “Dẫn hắn đi.”

Tiếng gọi lọt vào trong màng nhĩ Hà Thiên Sinh, nghe được âm thanh của Hoàng Đế, lập tức cúi đầu đi vào, dẫn tiểu hài tử đang phun bong bóng  ôm vào trong ngực, dẫn hài tử đi về hướng ngược lại.

Tiểu Bảo ghé vào trên vai hắn, chớp mắt nhìn bóng dáng bọn họ, không cam lòng  đưa tay về phía mẫu thân, đáng thương hừ hừ kêu:  “Nương”.

Hà Thiên Sinh sợ người trong kia nghe thấy, ôm hài tử đi nhanh một chút, miệng dỗ dành: “Tiểu công tử, đừng gọi, ngày mai có thể thấy.”

Tiêu Thừa ném nàng lên giường mềm mại,  chắc chắn phải làm việc vừa nãy còn chưa làm xong.

Nào biết nữ tử ở trên giường lăn một vòng, rúc đến góc tường, rời đi phạm vi hắn có thể bắt được. Trên mặt nàng nhuộm một màu đỏ ửng: “Đại nhân, ta, ta……”

Hắn đứng ở mép giường, ôm cánh tay, một gương mặt tuấn tú thần sắc nhàn nhạt, hỏi nàng: “Như thế nào?”

Tay nàng hơi hơi run rẩy, vì hạ quyết tâm, nắm chặt lại với nhau.

Nhậm Khanh Khanh cúi đầu nhìn  giường đệm hỗn độn, giọng như muỗi kêu: “Đại nhân, ta, ta muốn trở về nhà.”

Nàng uốn gối quỳ xuống, rũ đầu không dám nhìn hắn: “Ta không cáo trạng nữa, ta muốn trở về nhà.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8