Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Đốm Mốc Hình Người
Chương 1-1: Mở đầu

Cập nhật lúc: 2026-03-21 00:42:02 | Lượt xem: 2

“Bàn cờ Gia Uyển?”

“Đúng vậy, anh Hạ, anh có biết tại sao chung cư này được gọi là bàn cờ Gia Uyển không?” Người môi giới mặc vest chuyên nghiệp hào hứng nói, lúc dẫn khách đi vào tiểu khu xem phòng cũng không quên gợi chủ đề trò chuyện.

Thật ra Hạ Liêm cũng không hứng thú với chung cư này lắm, chỉ vì vị trí địa lý và nội thất khá hoàn thiện, cộng với xung quanh rợp bóng cây rất mát, phong cảnh cũng không tệ nên anh mới đến xem nhà. Nhưng nghe đến đây anh cũng phối hợp hỏi thăm một chút: “Tại sao?”

“Anh nhìn đằng kia!” Người môi giới chỉ tay về phía ngã tư đằng trước, ở giữa khu vực trống trải đó có một sân cỏ, anh ta lại giới thiệu: “Vì chỗ này có một tảng đá lớn, vuông vức như bàn cờ, nghe nói trước khi khởi công xây dựng thì tảng đá đó đã ở đây rồi nên không thể dời nó đi được.”

Hạ Liêm nhìn theo hướng mà anh ta chỉ thì thấy một tảng đá vuông phủ đầy dấu vết năm tháng, kích thước lớn hơn hai bàn tay của người đàn ông trưởng thành một chút. Nói nó là bàn cờ thì thực sự có hơi miễn cưỡng, ngoại trừ việc có hình vuông giống bàn cờ ra thì không còn điểm nào giống nữa, anh chỉ có thể giơ ngón cái lên mà bội phục sức tưởng tượng của người đặt tên.

Hạ Liêm đến gần xem thử, anh thấy trên mặt đá vẫn còn một số chữ viết tay được khắc một cách mơ hồ, dường như đã từ rất lâu rồi. Chữ viết linh tinh không rõ, nơi lõm vào còn mọc rêu xanh, chỉ là một cục đá nâu đậm không có gì kỳ lạ nên anh cũng thấy nó không có gì đặc biệt.

Nhưng ở giữa tảng đá có một khe nứt rất sâu, có thể nhìn vào sâu bên trong, bên trong khe hở đã có mạng nhện phủ kính, có lẽ không bao lâu nữa tảng đá kia sẽ vỡ tan tành.

“Ôi, sao bàn cờ này lại nứt rồi? Rõ ràng lần trước tôi đưa khách đến xem phòng thì nó vẫn còn nguyên, hay là bởi vì trước kia sửa đường vào chung cư đã chạm phải nên bị vỡ?” Dường như anh trai môi giới hiểu rất rõ về tình trạng của tảng đá, khi nhìn thấy vết nứt trên đó thì anh ta tỏ ra rất kinh ngạc.

“Anh nói tảng đá này không thể di chuyển?”

“… Ừ, đúng đúng! Là vậy đó.” Anh chàng môi giới nghe thấy Hạ Liêm hỏi thì lập tức ngẩng đầu lên nhìn: “Lúc trước vì xây chung cư nên muốn dời tảng đá đi để xây tượng trang trí ở chỗ này, nhưng những người già ở trong khu này vừa nghe thì bắt đầu làm ầm lên cản trở, có chết cũng không để nó bị dời đi, cuối cùng không ai động đến tảng đá này nữa nên nó vẫn ở đó. Vì hình dạng của nó nên chung cư cũng gọi nó là “Bàn cờ Gia Uyển”.”

Hạ Liêm nghe xong thì thầm nghĩ, bây giờ bàn cờ đá này cũng nứt ra rồi, có lẽ không lâu sau sẽ vỡ thành nhiều mảnh, đến lúc đó chắc chung cư không thể gọi là “Bàn cờ Gia Uyển” nữa mà phải gọi là “Bàn nứt Gia Uyển” mới phải.

“À đúng rồi, anh Hạ, anh muốn xem phòng thì xem trong tòa này này.” Cuối cùng, anh trai môi giới mới nhớ đến công việc, anh ta cắt ngang suy nghĩ của Hạ Liêm, ra hiệu anh rẽ phải từ bàn cờ đến một tòa nhà gần đó, chính là phòng mà anh ta muốn dẫn Hạ Liêm xem.

“Được, vậy chúng ta đi xem phòng đi.” Hạ Liêm vẫn chưa hứng thú với tảng đá nên lập tức quay lại đi về phía tòa nhà.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8