Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Đồng Minh
9

Cập nhật lúc: 2026-03-16 23:20:23 | Lượt xem: 1

Hoặc có lẽ, những ngày này đến nay, vốn chỉ là một giấc mộng mà thôi. 

Ta mở tay ra.

Vết chai mỏng manh như đang nói với ta.

Hoa không phải hoa, mộng không phải mộng.

Biết ta muốn về nhà, Thời Kính tỏ ra gấp gáp hơn ai, vội vã đến ngăn cản xe ngựa của ta, không cho ta về.

“Hứa cô nương, cô không thể quay về!”

Ta vén rèm, nhẹ nhàng cúi mình:

“Ta và công tử không thân không quen, công tử cớ gì ngăn cản?”

Hắn đỏ mặt, ấp úng hồi lâu:

“Nhà của cô là nơi hang hùm miệng rồng, anh hùng cái thế rơi vào đó, cũng phải tróc da tróc thịt, cô một nữ nhi sao có thể…”

“Nhưng khi công tử trốn hôn, lại vì sao chưa từng suy nghĩ như vậy?”

Thời Kính không nói.

Tay nắm dây cương dần thả lỏng vài phần.

Ta hạ rèm xe, ấn xuống những con sóng trong lòng.

“Thời công tử, nhân sinh trên đời, người đến người đi, lỡ là thực sự lỡ rồi, từ đó đi hay ở sinh tử, đều không liên quan đến người đó nữa.”

Xe ngựa bắt đầu lăn bánh.

Ta biết.

Thời Kính sẽ không cản nữa.

Xe ngựa còn chưa dừng hẳn trước cửa thừa tướng phủ.

Tiếng nói cười của kế mẫu và một đám quý phu nhân đã truyền đến.

“Nghe nói con ngốc đó mấy ngày này sẽ trở về, không biết Hàn Thành Vương đã dạy dỗ con ngốc đó thành ra cái dạng gì, mà mấy lần cũng không nỡ để nàng quay về phủ.”

“Có thể dạy dỗ thành dạng gì được chứ, chắc chắn là dạy dỗ tốt, thích hợp, chỉ không biết, một phế nhân và một con ngốc, có thể làm ra trò gì hay ho, thật khiến người ta tò mò!”

Mọi người cười khúc khích.

Lại có người hỏi:

“Không biết công chúa lần này định xử trí con ngốc ăn cây táo rào cây sung này thế nào?”

Kế mẫu hừ lạnh một tiếng:

“Xử lý con ngốc có gì thú vị? Phải xem người cao cao tại thượng, không coi ai ra gì rơi vào bùn mới có ý nghĩa.”

Một lát sau, bà ta cười:

“Ngươi nói xem, nếu Hàn Thành Vương tự phụ kiêu ngạo biết mình bị một con ngốc đội cho nón xanh, mà không chỉ một cái…”

Tiếng cười chói tai xuyên qua rèm xe.

Đâm vào mảnh tâm hồn được gọi là hận thù.

25

Ta ôm một túi lớn “bảo vật” nhảy xuống xe.

Tiếng cười lập tức dừng lại.

Ta ngây ngô đứng trước cửa thừa tướng phủ.

Dường như không thấy những người che miệng cười nhìn ta.

Chỉ ngốc nghếch cười với kế mẫu liếc mắt nhìn ta.

Bà ta ghét bỏ quay đầu muốn rời đi.

Ta nhanh chóng lắc lư đi lên, ôm “bảo vật” nói với họ:

“Có, có đồ tốt.”

Kế mẫu nhìn ta một cái, càng thêm khinh bỉ:

“Không nhìn ra, Vân Tế Thương lại cưng ngươi như vậy.”

“Cái gì?”

Ta giơ bọc đồ lên, làm ra vẻ bí ẩn:

“Hàn Thành Vương, không cho, không cho nói, có thể trường sinh bất lão.”

Bước chân kế mẫu sắp quay đi dừng lại.

Ánh mắt cảnh giác, khiến người ta phát sợ.

Bà ta cười lạnh, rõ ràng không tin Vân Tế Thương có thứ này còn có thể cho một kẻ ngốc như ta.

Nhưng hoàng gia đắm chìm trong ước vọng trường sinh, lại khiến bà không dám đánh cược lần này.

Thế là ta ngốc nghếch cười nói:

“Ông già râu trắng, cho Hàn Thành Vương, thuốc.”

Đừng nói là bà ta, ngay cả các quý phu nhân xum xoe bên cạnh cũng không nhịn được.

Kẻ ngốc làm sao biết nói dối chứ?

Cuối cùng, kế mẫu đưa tay ra với ta:

“Con chó ngoan, thứ này ngươi giữ không nổi, để cho mẫu thân.”

Bà ta ra hiệu bằng mắt, bảo nha hoàn bên cạnh đến nhận.

Ta giả vờ sợ hãi tránh né, điên cuồng lắc đầu:

“Không thể chạm vào, sẽ vô dụng, vô dụng!”

Kế mẫu kìm nén cơn giận, cuối cùng cũng đưa tay ra với ta.

Ta lục tìm trong bọc, lấy ra một viên đen lớn, đặt vào tay kế mẫu đang nghi hoặc.

Các quý phu nhân lập tức xúm lại phía trước để kiểm tra.

Ta nhân cơ hội giơ viên tròn lên, đưa đến trước mặt họ.

Lợi dụng lúc họ đang tập trung xem xét, nhét vào mặt và miệng những người vừa nãy nói xấu ta nhiều nhất.

“Đồ tốt, chia, chia.”

Người đầu tiên bị nhét vào miệng đột nhiên tỉnh táo, nôn khan hét lên:

“Phân bò! Ngươi, cái đứa ngốc này! Ngươi dám!”

Những quý phu nhân dính phân bò chạy tán loạn, trông thảm hại chẳng còn dáng vẻ tiểu thư khuê các, chủ mẫu gia đình nữa.

Tóc tai rối bù, áo quần xộc xệch, trâm vàng rơi vãi đầy đất.

Thậm chí có người còn ngã vào bãi nôn, rồi tự mình nôn thốc nôn tháo đến trời đất quay cuồng.

Đáng đời thật!

Kế mẫu thấy vậy nổi giận, vung tay ném viên tròn đen ra ngoài.

Không màng trúng phải ai.

Rồi liền xông vào giận dữ với ta.

Ta tranh trước, tiếp tục giả điên giả dại, nhét viên tròn đen vào miệng bà ta.

Vừa nhét vừa xông vào phủ:

“Trường sinh! Hì hì! Trường sinh bất lão!

“Đồ tốt, mọi người ăn đi.”

26

Một túi phân bò nhỏ làm cho tiền sảnh đảo lộn trời đất.

Kế mẫu muốn cho người bắt ta.

Nhưng bà ta đã không biết, hôm nay ta không còn là ta của ngày hôm qua nữa rồi.

Người nhanh nhẹn trong quân doanh còn không bắt được ta, giờ trêu đùa đám tôi tớ trong phủ này, thật dễ như trở bàn tay.

Dù họ có bao vây trái phải, cũng không chạm được một góc áo của ta.

Ta chạy ngang dọc không kiêng nể, thấy người là nhét phân bò, chẳng ai muốn đến gần tìm cái bực mình này.

Ngược lại để ta dễ dàng chạy đến ngoài thư phòng của phụ thân.

Tiểu đồng canh cửa muốn tiến lên ngăn cản, kết quả vừa hay bị ta thừa cơ nhét vào miệng viên tròn đen.

Hắn nôn thốc nôn tháo.

Ta chạy một mạch đến cửa thư phòng, đẩy cửa mở toang.

Trong thư phòng, phụ thân quần áo xộc xệch, tóc tai bù xù nằm phục trên bàn, hắn ngạc nhiên ngẩng đầu, bốn mắt nhìn nhau với ta.

Dưới người hắn không biết là quý phu nhân nào vốn quen thân với kế mẫu.

Bà ta hét lên, kéo áo mỏng che đi xuân quang vừa lộ.

Dưới nữa, cả tờ giấy giáo lý thánh hiền, đã thành một mảng mực đen.

Phụ thân mặt đỏ bừng, giận dữ:

“Cầm thú! Còn không cút ra ngoài!”

Ta chờ chính là câu này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8