Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Đông Phong Ngộ
Chương 3: Rời đi

Cập nhật lúc: 2026-03-08 12:25:09 | Lượt xem: 3

Đêm khuya, thế nhưng chủ viện vẫn đèn đuốc sáng trưng, bọn họ đều đang bận rộn thu dọn đồ đạc, sắp xếp gọn gàng.

 

Sau khi thành , đúng lúc đang đà thăng tiến, cả ngày bận rộn chính sự, còn giúp quản lý việc nhà, ứng phó với các loại quan hệ xã giao…

 

Thời gian lâu, chỉ nhớ thế nào để trở thành một hiền nội trợ, mà quên mất sở thích lúc còn trẻ.

 

Chỉ là sự trả giá như , chung quy là đáng.

 

Cả đêm ngủ, rốt cuộc lúc bình minh cũng sắp xếp thỏa, giao thẻ bài và chìa khóa trong tay cho quản gia.

 

Quản gia vẻ mặt khó xử, chỉ thấp giọng dặn dò: “Không bao lâu nữa, sẽ nữ chủ nhân mới tiếp quản.”

 

Người khó an lòng cả đêm nay chỉ , lẽ còn Tạ Du Tư.

 

Trước lúc rời , nàng xuất hiện ở cửa phủ, đuổi lui đám hầu phía , bước gần, thấp giọng : “Đi đến bước đường , là thấy, thế nhưng phía còn đường lui.”

 

Tuy rằng là bất đắc dĩ, thế nhưng cùng với dáng vẻ cao cao tại thượng của nàng , càng giống như lời tuyên bố chiến thắng hơn.

 

“Sự tình đến nước , giả nhân giả nghĩa? Ngươi còn đường lui, chẳng lẽ ? Thế đạo chung quy vẫn khoan dung với nữ tử.”

 

Ta thẳng mắt nàng , thấp giọng .

 

Nàng nhớ chuyện cũ, tự giễu một tiếng: “Nếu Tạ gia đột nhiên gặp biến cố, cũng sẽ rơi kết cục như ngày hôm nay.”

 

“Trước ngày Tạ gia bắt ngục, ngươi gặp Lục Phương Trì, lúc Tạ gia như mặt trời sắp lặn, mà là tân quý trong triều, ngươi chỉ xem như tên thư sinh ngốc nghếch, đùa cợt trêu chọc, ở lúc đó lời ngon tiếng ngọt với , xem như cọng rơm cứu mạng cuối cùng của ngươi, sự tính toán của ngươi bắt đầu từ lúc đó, cần diễn trò mặt .”

 

Thấy vạch trần thẳng thắn như , nàng cũng giả vờ vẻ cảm khái nữa, ngược chằm chằm , thản nhiên : “Vậy còn ngươi, ngươi cam lòng ? Lúc ngươi gả cho , vẫn chỗ vững chắc, thế nhưng hiện giờ, leo lên vị trí cao, tự tiền đồ xán lạn…”

 

“Vậy nên chúc mừng ngươi, trồng cây hưởng quả ? Lúc gì trong tay, ngươi xem thường chân tình của , vứt bỏ như giày rách, lúc bay lên cao, ngươi ở bên cạnh , hưởng thụ vinh hoa phú quý? Xem vị tài nữ Tạ gia tự cho thanh cao năm đó c.h.ế.t ở Ngọc Đình Tư , cuộc sống nô tỳ nhiều năm qua mài mòn cốt cách của ngươi…”

 

Lời lạnh lùng, cũng giữ mặt mũi cho nàng .

 

Sắc mặt nàng biến đổi, trong nháy mắt trở nên âm trầm.

 

Tạ gia là nỗi đau nàng thể nhắc tới, còn những ngày tháng nô tỳ ở Ngọc Đình Tư càng là sỉ nhục của nàng .

 

Ánh mắt lạnh như băng của nàng đ.â.m về phía , ngữ khí : “Ngươi đúng, mất tất cả, hiện giờ dù dùng thủ đoạn gì, cũng từng chút từng chút cướp , bắt đầu từ chỗ ngươi.”

 

Ta dáng vẻ điên cuồng của nàng , xoay lên xe ngựa.

 

Chờ đến ngày Lục Phương Trì chân tướng, chắc chắn sẽ là một màn kịch .

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8