Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Dracula hút nhầm máu người sói
Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-03-16 00:25:40 | Lượt xem: 2

11

Nghe tiếng đóng cửa, Thẩm Dục ôm vai tôi, tay siết chặt.

“Cô ta cũng là người sói, cùng trường đại học với anh, coi như thuộc hạ của anh.”

Giọng anh có chút lạnh nhạt, dường như không mấy ưa cô ta.

Thông tin này hơi nhiều, tôi mất một lúc mới hiểu ra.

“Thuộc hạ?”

“Bạn trai em là thủ lĩnh người sói, dù sao cũng phải có vài thuộc hạ chứ.”

“Sói… người sói… thủ lĩnh??”

Tôi quay lại nhìn anh, hơi cứng người.

Những từ ngữ cao cấp không hợp với xã hội hiện đại này, tôi không biết tiêu hóa thế nào.

“Người thường và người sói không thể sinh con với nhau nên số lượng người sói ngày càng ít. Hơn nữa bạn trai em xuất sắc như vậy, nên bị đẩy lên vị trí thủ lĩnh, không còn cách nào khác.”

Nói xong anh cúi xuống, dùng tay đang ôm vai tôi vén nhẹ tóc mái.

“Sao? Có phải đột nhiên thấy ngưỡng mộ anh không?”

Tôi nhìn chằm chằm vào mái tóc anh một lúc lâu mới hạ tầm mắt xuống. Anh không đeo kính, không có kính áp tròng che đậy, tôi chạm phải ánh mắt đầy mong đợi của anh.

“Em sẵn sàng rồi! Mau nói là ngưỡng mộ anh đi!”

Lúc này anh giống như chú cún con đang chờ đợi chủ nhân khen ngợi, tôi như thấy được cái đuôi đang vẫy qua vẫy lại phía sau anh.

“Tóc mái anh dài quá, để em cắt tỉa cho nhé?”

“Em suy nghĩ thật kỳ quặc…”

Tôi cười nhìn vẻ mặt không biết nói gì của anh.

Mũi anh khịt khịt vài cái rồi đột nhiên buông tay, vội vàng bước nhanh tới tắt bếp.

“Quên mất trong nồi còn có gì.”

Cuối cùng bữa sáng của chúng tôi vẫn là cơm hộp.

Đang ăn thì điện thoại Thẩm Dục reo.

Anh bật loa, tiếng Cao Nguyên vang lên.

“Sếp, sếp.”

“Nói.” Thẩm Dục đáp lạnh nhạt.

“Tối nay tụ tập nhé? Ăn mừng cổ thụ vạn năm nở hoa?”

Nghe “cổ thụ vạn năm” tôi suýt bật cười.

Thẩm Dục liếc nhìn cổ tôi rồi trả lời: “Vài ngày nữa, đến nhà tôi.”

“Sếp? Có phải sếp thật không? Lại cho chúng tôi đến nhà sếp cơ à?”

“Đừng lắm lời, cúp máy đi.”

“À phải rồi sếp, vừa nãy Phương Thanh Nghiên gọi cho tôi khóc một hồi lâu.”

Hành động gọi điện khóc lóc với Cao Nguyên của Phương Thanh Nghiên khiến tôi đột nhiên thấy khó chịu. Tôi cảm giác cô ta chắc chắn thích Thẩm Dục.

Điều này khiến tôi càng muốn có khả năng đọc tâm. Tôi rất muốn biết Thẩm Dục đang nghĩ gì, nhưng làm sao để tăng mức độ yêu thích một người đối với tôi – kẻ ngốc chỉ biết yêu đương bằng miệng – thật khó khăn. Tôi rất cần sự giúp đỡ của quân sư Tòng Dung.

Vì vậy, sau khi ăn xong, dù Thẩm Dục rất không muốn nhưng vẫn đưa tôi về phòng thuê chung với Tòng Dung.

Tôi vừa vào cửa chưa kịp thay giày, Thẩm Dục đã nhắn tin.

“Hẹn hò nhé? Đi xem phim.”

“Không đi, buồn ngủ.”

Trả lời xong tin nhắn, tôi kéo Tòng Dung bắt đầu thảo luận về vấn đề mức độ yêu thích một người.

Khi Tòng Dung ngạc nhiên thán phục răng Thẩm Dục đẹp, không hổ danh học chuyên ngành răng hàm mặt, tôi mới nhận ra mình hiểu về Thẩm Dục ít đến thảm hại, thậm chí cả chuyên ngành và sinh nhật anh ấy cũng không biết.

“Không phải chứ? Cậu đọc bao nhiêu tiểu thuyết tình cảm rồi, vậy mà ngay cả sinh nhật anh ấy khi nào cũng không biết sao?”

Tòng Dung nhìn tôi bằng ánh mắt khó tin, khiến tôi muốn tìm cái lỗ chui xuống đất. Trước giờ tôi chưa từng nghĩ đến việc hỏi Thẩm Dục điều này.

“Không phải vấn đề chính! Quan trọng là sinh nhật anh ấy khi nào!”

“Đợi chút…”

Tòng Dung mày nhíu chặt, chỉ mất vài giây đã tìm ra bản đăng ký nhập học của Thẩm Dục.

“Cậu lấy ở đâu vậy?”

“Cao Nguyên chứ đâu.”

Tôi quên mất Cao Nguyên là tay thám tử tài ba.

Tôi phóng to hình ảnh lên xem, ánh mắt dừng lại ở phần thông tin về bố mẹ anh.

Cả hai đều là bác sĩ tại Bệnh viện Nhân dân số 1 thành phố A.

Gia đình có truyền thống y học sao?

Đang suy nghĩ, Tòng Dung gửi cho tôi bảng liệt kê 30 biểu hiện khi yêu một người, bảo tôi đối chiếu từng cái.

Kiểm tra xong, tôi nhận ra chỉ có mỗi mục “muốn người ấy tỏ tình với mình” là không khớp.

Tòng Dung bên cạnh thở dài liên tục, chắc đang nghĩ cách gì đó.

“Hay là cậu bắt đầu từ việc chia sẻ với anh ấy? Xem cách tớ nói chuyện với Cao Nguyên này, học theo đi.”

Tôi lướt qua màn hình điện thoại Tòng Dung, thấy cô ấy kể hết mọi chuyện lớn nhỏ cho Cao Nguyên, và anh ta cũng rất nghiêm túc trả lời.

Cuộc trò chuyện qua lại này làm tôi chợt nhớ ra buổi sáng đã hứa đăng story chung với Thẩm Dục.

Vấn đề là tôi và anh chẳng có tấm ảnh chung nào cả.

Tôi vào xem story của anh, thấy ảnh anh đăng là bàn tay chúng tôi đan vào nhau trên xe. Chắc anh chụp lúc tôi ngủ, đúng là ranh ma!

Chú thích bên dưới: “Xin chào, Ngụy Điềm.”

Tôi lưu ảnh lại rồi đăng story giống anh.

Lòng thấy vui vui.

Tôi kể cho mẹ về chuyện tôi và Thẩm Dục đang yêu nhau. Bà rất ủng hộ mối quan hệ với chàng người sói này, có lẽ do xem nhiều phim truyền hình nên có cảm tình đặc biệt với người sói.

Bà dặn tôi phải đối xử tốt với Thẩm Dục, vì đã hút m.á.u anh ấy thì phải có trách nhiệm. Hơn nữa, người sói và ma cà rồng ở nước ta đã hòa giải từ lâu rồi, bảo tôi đừng áp lực.

Khi tôi hỏi về tác dụng kích tình của nước bọt khi hút m.á.u và khả năng đọc tâm trí khi hút m.á.u người sói, bà chẳng trả lời. Thôi kệ vậy.

Được gia đình chấp thuận, tôi học theo cách Tòng Dung nhắn tin cho Cao Nguyên, chụp bức ảnh cây cảnh trong phòng gửi cho Thẩm Dục.

“Em trồng đấy, đẹp không?”

“Đẹp lắm, sao em trồng to thế? Đây là hoa gì vậy?”

Anh ấy trả lời ngay lập tức! Vui quá!

Nghĩ lại thì trước đây anh cũng toàn trả lời nhanh như vậy.

Tôi và Thẩm Dục thống nhất chỉ nói chuyện qua điện thoại. Tôi muốn tìm hiểu lại anh từ đầu, anh đồng ý.

Tòng Dung bảo tôi làm quá, sao phải làm mấy trò vớ vẩn này.

Kệ cô ấy nói, tình yêu của tôi mà!

Tôi và Thẩm Dục mỗi đêm nói chuyện đến hai ba giờ sáng, tôi chẳng thấy mệt, còn có rất nhiều điều muốn tâm sự với anh.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8