Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Đứng vững trên chân mình
7

Cập nhật lúc: 2026-03-17 21:49:52 | Lượt xem: 1

Tôi khóc rất nhiều, rất lâu, khóc đến nỗi không còn sức mà khóc tiếp.

Phó Nhược Minh đứng bên cạnh, lặng lẽ chờ đợi, đợi đến khi tôi khóc hết sức rồi, anh ta mới đỡ tôi đứng dậy, đưa khăn giấy cho tôi lau nước mắt, nước mũi.

Tôi nấc nghẹn, cảm giác nặng nề trong lòng đã tan biến, lần đầu tiên trong đời tôi cảm thấy thoải mái đến vậy.

Tôi nghi ngờ nhìn Phó Nhược Minh hỏi: “Tại sao?”

Anh ta nhếch môi: “Muốn xem em cứng đầu được bao lâu.”

Tôi nghĩ anh ta có vấn đề, nhưng không dám nói, chỉ có thể chuyển đề tài: “Nơi này thật yên tĩnh.”

Phó Nhược Minh nhìn ra mặt hồ, một lúc sau mới gật đầu: “Rất thích hợp để khóc.”

8

Thế là, bằng một cách kỳ lạ nào đó mà tôi đã bắt đầu kết giao với Phó Nhược Minh. Kỳ lạ hơn nữa là, người ta đồn rằng hắn là kim chủ của tôi, lời đồn rất cụ thể và cực kì sống động.

Lợi ích của lời đồn này là công việc của tôi lại bắt đầu thuận lợi, tôi tranh thủ thời gian ổn định hiếm hoi này để phát triển sự nghiệp. Tôi nghĩ tôi sẽ kiên trì đến ngày không còn ai có thể bóp nghẹt cổ họng tôi, tôi sẽ không cần dựa vào danh tiếng của bất kỳ người đàn ông nào để có thể tự mình đứng trên đỉnh cao mà mỉm cười.

Nhưng lời đồn cũng có mặt trái của nó. Phó Lăng Khôn đã tin vào điều đó. Hắn gõ cửa phòng tôi lúc nửa đêm, cả người trong trạng thái say bí tỉ, mở miệng ra chất vấn tôi: “Có phải em đã hẹn hò với Phó Nhược Minh rồi không?!”

Tôi nhíu mày, nhưng vẫn để hắn vào nhà, xuống bếp nấu canh giải rượu, đắp chăn cho hắn và để hắn nghỉ ngơi. Trước đây, tôi vẫn luôn chăm sóc hắn như vậy. Nhưng bây giờ, làm những việc này lại khiến tôi cảm thấy như từ kiếp trước.

Hắn nhìn tôi không chớp mắt, ra hiệu cho tôi lại gần. Tôi cầm bát canh đi đến bên hắn, hắn yêu cầu tôi cúi xuống.

Tôi cúi người xuống, Phó Lăng Khôn tiến lại gần, thì thầm: “Em đã cho tôi uống bùa mê thuốc lú gì? Tại sao tôi không thể quên được em.”

Trong lòng tôi chợt thấy buồn, nhưng vẫn nhắc hắn: “Anh đã có Thẩm Lạc rồi.”

Hắn như bị một cái tát đánh thức, rút tay khỏi n.g.ự.c tôi, nhắm mắt lại, không nói thêm lời nào cho đến khi trời sáng.

Khi trời sáng, tôi nhìn Phó Lăng Khôn với sự ngạc nhiên. Tôi không hiểu vì sao hắn lại ở lại đây qua đêm. Nhưng ngôi nhà này là của hắn tặng, nên tôi cũng chẳng cản hắn ở lại.

Đến bảy giờ sáng, Phó Lăng Khôn mới dậy và chuẩn bị ra về.

Vừa rửa mặt, hắn vừa hỏi tôi: “Em với Phó Nhược Minh là thật đấy à?”

Tôi dựa vào cửa phòng tắm mỉm cười, ánh mắt lướt qua người hắn, nhưng không nói gì. Tại sao hắn lại yêu thương, cưng chiều Thẩm Lạc, còn tôi, kẻ vô danh thay thế, lại phải báo cáo cuộc sống riêng tư của mình cho hắn sau khi chia tay?

Phó Lăng Khôn không nhận được câu trả lời, lạnh lùng rời đi. Trước khi đi, hắn nhìn tôi một cái: “Phó Nhược Minh là con cáo, em không đấu lại chú ta đâu.”

Hắn do dự một chút: “Lời đề nghị hôm trước của anh, em có thể cân nhắc bất cứ lúc nào.”

Tôi mỉm cười tiễn khách: “Tổng giám đốc Phó đi thong thả.”

Cánh cửa bị đóng sầm lại.

Tôi cúi đầu, đứng sau cánh cửa một lúc lâu, rồi ngẩng cao đầu, bước ra ngoài chiến đấu.

9

Dạo gần đây, Phó Nhược Minh thường xuyên hẹn gặp tôi, thậm chí khi làm việc hay tiếp khách cũng muốn tôi ở bên cạnh. Trong lời đồn, tôi là sủng phi của anh ta, nếu sau này Phó Nhược Minh thắng trong cuộc tranh giành gia sản, tôi có thể sẽ trở thành nữ chủ nhân mới của nhà họ Phó.

Ngay cả cha tôi cũng gọi điện cho tôi, tôi không nghe, ông ta mặt dày gọi thẳng vào điện thoại của mẹ tôi.

Đã hơn mười năm ông ta không chủ động liên lạc với mẹ con tôi. Tôi lấy điện thoại ra chặn thông tin liên lạc của ông ta, trong lòng cảm thấy sảng khoái chưa từng có.

Nhưng tôi không dám xem những lời đồn đó là thật. Cho đến bây giờ Phó Nhược Minh vẫn chưa chạm vào tôi lần nào. Có vẻ như đầu óc anh ta có vấn đề.

Đôi lúc tôi nghi ngờ anh ta đào tạo tôi thành người thừa kế. Khi ở văn phòng của anh ta, tôi chỉ ngồi bên cạnh làm việc, giống như đang học kinh doanh với thầy giáo, thỉnh thoảng anh ta còn kiểm tra tôi.

Lúc tôi cùng Phó Nhược Minh đi xã giao, anh ta giới thiệu với người khác tôi là học trò nhỏ của anh ta. Lúc uống rượu, anh ta dạy tôi cách đàm phán, cách bày binh bố trận.

Phó Lăng Khôn nói Phó Nhược Minh là một con cáo, lời này quả thật là không sai. Nhưng con cáo này đang toan tính điều gì trong đầu, tôi thật sự không hiểu được. Tôi chỉ biết mình đang tiến bộ rất nhanh, vượt xa so với thời gian tôi lén lút học hỏi từ Phó Lăng Khôn. Với sự giảng dạy và bảo vệ của Phó Nhược Minh, tôi đang tiến bộ từng bước nhanh chóng.

Mối quan hệ của tôi với Phó Nhược Minh thậm chí đã khiến ông cụ nhà họ Phó chú ý, ông cụ lên tiếng muốn gặp tôi, người đã quyến rũ cả cháu lẫn chú nhà họ Phó. Đến cả Thẩm Lạc ông ta còn chưa gặp. Mọi chuyện đã ầm ĩ đến nước này, tôi đoán, có lẽ Phó Nhược Minh thật sự có ý với tôi, đến mức đã bộc lộ trước mặt ông cụ?

Nhưng ngay sau đó, một câu nói của Phó Nhược Minh đã đập tan mọi phỏng đoán của tôi. Anh ta cúi đầu phê duyệt tài liệu, không ngẩng đầu lên, nói với trợ lý mà ông cụ nhà họ Phó cử đến: “Không cần thiết phải gặp.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8