Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Được Thấy Ánh Xuân
Chương 01

Cập nhật lúc: 2026-03-16 00:29:53 | Lượt xem: 4

Phu thê thứ muội cùng Trấn Bắc Hầu vốn mặn nồng, hắn ta vì nàng ấy mà đến gà vịt cá tôm cũng đều chẳng nỡ ăn con mái.

Mỗi lần huynh trưởng gặp thứ muội đều không nhịn được mà than thở, giá mà Ninh Lan là muội muội ruột của mình thì tốt biết mấy.

Thiên hạ ai cũng yêu thương nàng ấy, chẳng ai nhớ rằng Trấn Bắc Hầu từng là vị hôn phu của ta.

Rõ ràng hắn ta chẳng ưa gì ta nhưng lại tự mình cầu xin thánh chỉ ban hôn, rồi bày mưu để bắt quả ta tư thông với người khác, tất cả chỉ vì muốn biến muội muội thành đích nữ.

Trong khi ta bị mang tiếng nhơ nhuốc và dùng một tấm lụa trắng để kết liễu đời mình, thì họ lại đang rộn ràng mười dặm kiệu hoa, khiến người người ngưỡng mộ.

Sau này, mặc dù huynh trưởng biết rõ được chân tướng nhưng lại giấu nhẹm đi, chỉ buông lời than trách ta không có phúc phận, không bằng Ninh Lan.

Trọng sinh vào ngày ban hôn, lần này, ai cũng đừng hòng đạt được ý nguyện.

1.

“Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết: Trưởng nữ Khương gia dịu dàng hiền thục, thông minh tài giỏi, nay ban hôn với Trấn Bắc Hầu…”

Mẫu thân vui mừng hớn hở dâng lên hầu bao hậu hĩnh, tiễn đưa thái giám truyền chỉ.

“Sau này con của ta sẽ là Hầu phu nhân rồi.”

Trên thánh chỉ không ghi tên ta, vì Khương gia chỉ có một trưởng nữ. Mọi người đều mặc nhiên cho rằng thánh chỉ ban hôn đó là dành cho ta.

Ta mỉm cười gượng gạo, mẫu thân không nhận ra, lúc này chỉ có mỗi mình bà là vui mừng cho mối hôn sự này.

Huynh trưởng trầm mặt: “Mẫu thân, tính tình Ninh Tuyết bướng bỉnh, trước khi thành hôn mẫu thân phải dạy bảo cẩn thận, đừng để sau này gả đi rồi lại gây chuyện cười. Nếu là Ninh Lan…”

Có lẽ chỉ mình ta hiểu lời nói chưa hết của huynh trưởng, huynh ấy muốn nói nếu thánh chỉ ban hôn là dành cho Ninh Lan thì tốt biết.

Rõ ràng là huynh trưởng cùng mẫu thân với ta, nhưng huynh ấy lại thích Ninh Lan dịu dàng nhút nhát hơn. Ninh Lan sẽ e thẹn gọi huynh ấy là “ca ca”, sẽ khéo léo khâu túi thêu giày tất cho huynh ấy.

Còn ta, chỉ biết ăn chơi hưởng lạc.

Ta nhìn về phía Ninh Lan, nàng ấy là cô nương nhỏ nhất trong nhà, dù là thứ nữ nhưng từ nhỏ đã được nuôi dưỡng ở chỗ lão thái thái, ăn mặc không thiếu thứ gì.

Hôm nay nàng ấy mặc một chiếc váy gấm màu nhạt hoa văn chìm, khiêm tốn mà sang trọng, càng làm tôn lên vẻ thanh tú của nàng ấy. Chỉ là trước giờ nàng ấy luôn rụt rè nên ta chưa từng để ý đến.

Lúc này trên mặt nàng ấy cũng không có nét vui mừng, đúng vậy, nàng ẫy đã lén lút qua lại với Trấn Bắc Hầu từ lâu, bây giờ người ta chúc mừng lại là ta, nàng ấy tất nhiên không vui.

Ta ngồi trước gương và chạm vào cổ mình, nơi đây trắng ngần như ngọc, không còn vết bầm kinh hoàng của kiếp trước.

Kiếp trước cũng là hôm nay, Trấn Bắc Hầu không hỏi ý ta, đã tự ý đi xin thánh chỉ ban hôn.

Khi đó ta đã có người trong lòng là Tống Ngọc Dung, nhưng ta biết thánh chỉ không thể kháng cự, không thể vì mình mà hại cả nhà. Ta đành dẹp hết tâm tư, chuẩn bị an phận làm Trấn Bắc Hầu phu nhân.

Ngay khi ta vừa cắt đứt với Tống Ngọc Dung, lại gặp Trấn Bắc Hầu cùng huynh trưởng đi chơi.

Hắn ta nổi trận lôi đình, tuyên bố rằng Khương gia xem thường hắn ta.

Hắn ta là tâm phúc của Hoàng đế, là Hầu gia trẻ tuổi nhất triều đình, Khương gia không thể đắc tội. Phụ thân tức giận, suýt nữa đã đánh c.h.ế.t ta.

Cuối cùng lão thái thái đã đưa ra quyết định.

Danh dự của ta đã bị hủy hoại, Trấn Bắc Hầu sẽ không muốn cưới ta nhưng lại không thể kháng chỉ…

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8