Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Được Thấy Ánh Xuân
Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-03-16 00:30:05 | Lượt xem: 4

Cuối tháng, đê điều Hoài An vỡ đúng như lời ta nói, nhờ sơ tán dân chúng trước nên thương vong không lớn.

Hoàng thượng ban thưởng cho ta, phong ta làm Thiện Đức đạo trưởng.

Thanh Phong quán trở thành đạo quán nổi tiếng, được tu sửa khang trang, mạng sống ta cũng được đảm bảo.

Trong cung, ta đưa ra lời tiên đoán thứ hai với Hoàng thượng.

“Tháng năm năm sau, Đăng Châu đại hạn, đồng ruộng nứt nẻ.”

Lời tiên đoán nối tiếp lời tiên đoán, không ai ở kinh thành dám coi thường ta nữa.

Khi Xuân Đào nói với ta, dân gian có người lập bia trường sinh thờ ta, lòng ta khẽ động, bóng ma quá khứ và hiện tại dần tan biến.

Ngày hôm đó trời trong xanh, ánh nắng rực rỡ.

Ngoại truyện

Trấn Bắc Hầu ngày nào, giờ là Tiêu Ngọc bị Khương Ninh Tuyết chèn ép đã sớm bị tước bỏ tước vị, Hầu phủ thành Tiêu phủ.

Để che giấu việc mình thành phế nhân, Tiêu Ngọc phao tin mình và Khương Ninh Lan phu thê tình thâm, cả đời không nạp thiếp.

Dù Khương Ninh Lan ba năm không sinh nở, Tiêu Ngọc cũng không bận tâm.

Các phu nhân trong kinh thành đều ghen tị với số phận may mắn của Khương Ninh Lan.

“Tiêu phu nhân, nghe nói Tiêu đại nhân đuổi hết thiếp thất, chỉ ở bên mình ngươi, đúng là một nam nhân hiếm có.”

Khương Ninh Lan cười gượng gạo, nàng ta biết nói gì đây? Chẳng lẽ nói trong nhà tuy không có thiếp nhưng lại nuôi một đám nam sủng sao?

“Ông ấy tốt với ngươi như vậy, ngươi phải biết đủ, cố sinh cho ông ấy một đứa con đi. Ta có một phương thuốc bí truyền, ngươi mang về thử xem, đảm bảo có hiệu quả…”

Lại nghe những lời thúc giục sinh con, Khương Ninh Lan vội vàng bỏ chạy.

Trở về Tiêu phủ, đón nàng ta là Tiêu Ngọc với vẻ cà lơ phất phơ: “Ồ, về sớm vậy, sao không ở lại nghe người ta tâng bốc thêm chút nữa?”

Khương Ninh Lan nhìn nam nhân trước mặt đang cười nhạo mình, lòng lạnh lẽo, rõ ràng nàng ta không làm gì sai, tại sao lại rơi vào hoàn cảnh này?

Nghĩ đến những năm tháng nhẫn nhục chịu đựng, nàng ta không nhịn được nữa mà hét lên: “Ta còn không chê ngươi là phế nhân, tại sao ngươi còn ép ta?”

Tiêu Ngọc cười lạnh: “Ngươi có tư cách gì mà chê ta?”

“Nếu không phải ngươi cứ kể lể trước mặt ta những ấm ức mà ngươi phải chịu thì ta đâu có bày mưu tính kế Khương Ninh Tuyết rồi bị nàng ta hại thành phế nhân? Tất cả là tại ngươi!”

Khương Ninh Lan tái mặt: “Ta chưa từng bảo ngươi làm những chuyện đó.”

“Haha, Khương Ninh Lan, ngươi còn giả vờ gì nữa? Ngươi không bảo ta làm, vậy ngươi kể chuyện riêng của tỷ tỷ ruột cho ta làm gì? Thừa nhận đi, lúc biết ta bày mưu hãm hại Khương Ninh Tuyết vì ngươi, ngươi rất vui đúng không?”

Khương Ninh Lan không nói nên lời, vì những gì hắn ta nói đều là sự thật. Hai người thù hận lẫn nhau nhưng cũng chỉ có thể dây dưa như vậy.

Khương phủ ngày nào náo nhiệt, nay không còn chút tiếng cười.

Lão thái thái trở thành người cô độc thực sự, Khương Nhược Trúc ngày ngày mượn rượu giải sầu.

Người tỉnh táo nhất, chính là Khương phu nhân.

Giờ đây Khương Ninh Tuyết đã trở thành đạo trưởng được Hoàng thượng coi trọng, cứu giúp vô số người. Nàng đã gửi đồ cho Khương phu nhân vài lần, Khương gia hiểu được ý của nàng.

Không ai ở Khương gia dám coi thường bà, đều hy vọng thông qua bà mà hòa giải với Khương Ninh Tuyết, để Khương gia trở lại như xưa.

Nhưng Khương phu nhân chỉ ngồi tụng kinh trong Phật đường.

Bà gả vào Khương gia bao năm, sinh con đẻ cái, chăm sóc phu tử, giờ đây lại con cái tương tàn, cả nhà tan nát.

Mãi đến khi nữ nhi kể cho bà nghe một câu chuyện, bà mới hiểu, đời này là quả của đời trước. Cần gì phải cưỡng cầu.

Sau đó, Khương Ninh Tuyết gửi đến một lá thư: “Mẫu thân, nước xuân Giang Nam xanh biếc, mẫu thân có muốn cùng con đi không?”

Cuối cùng Khương phu nhân cũng buông bỏ, vừa khóc vừa bảo ma ma thu dọn hành lý.

Hơn bốn mươi tuổi, mới được thấy ánh xuân.

May mắn thay, ánh xuân vẫn còn đó.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8