Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Đương Gia Chủ Mẫu
Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-03-08 12:22:44 | Lượt xem: 3

“Gia đình quan hệ trong triều đình, nhưng nhà cũng thể leo lên, lúc đó thì cần quá sợ nhà họ Lương.”

 

Phụ .

 

đó, “ngọn núi” sụp đổ, và hôn lễ của với Lương Nam An cũng hoãn , đó gọi lính, và thành với Tiết Chiểu Chi.

 

 

Ta mở mắt, từ từ tỉnh từ ký ức.

 

Ta nâng rèm lên, bên ngoài xe ngựa, là cánh cổng cao lớn của một ngôi chùa, phía là bậc thang dẫn lên bao nhiêu là bậc thang mờ ảo trong khói hương và tiếng kinh cầu.

 

“Chủ nhân.”

 

Châu Tước gỡ hết những chiếc trâm cài đầu , nhịn thở dài.

 

“Nhìn trời kìa, vẻ sắp gió, e là lát nữa sẽ tuyết, chủ nhân, vẫn nên cáng lên núi .”

 

Ta lắc đầu.

 

“Điều cầu chỉ khi lòng thành mới cầu .”

 

Ta lên những bậc thang dường như vô tận, hít sâu một , chút do dự quỳ xuống, ba bước quỳ.

 

Ta là tín đồ, hi vọng Phật Tổ trách.

 

Bây giờ còn cách nào khác, chỉ thể trông cậy thần linh.

 

Nguyện, Lương Nam An an lành, khỏe mạnh, may mắn trở về.

 

Chỉ một nguyện vọng , xin thần linh cho trọn vẹn.

 

 

Ta quỳ ở giữa lưng chừng núi, trán lạnh băng, quả nhiên tuyết bắt đầu rơi.

 

Ta tiếp tục cúi đầu, tiếp tục bái lạy.

 

Nơi coi là con đường của Chiêu Hoa Tự, dành riêng cho những tu hành hoặc sư sãi bộ và quỳ lạy, rộng rãi như đường chính, bậc thang còn trơn trượt và khó hơn.

 

Ta ngã vài , ngón chân như mất cảm giác, thể cảm nhận nỗi đau.

 

Khi đến cửa chùa, một đôi giày nhà sư bước nhẹ qua mắt .

 

“Thí chủ.”

 

Sư thầy thở dài.

 

“Sinh ly tử biệt, giống như giấc mở, thể cho gặp ngài trong mơ, ngài nhớ về , cũng thể gặp .”

 

Ta ngước mặt, đôi mắt ướt đẫm, những bông tuyết tan chảy khuôn mặt, ngẩn ngơ sư thầy, ngẫm nghĩ lời thầy , chỉ hiểu một ý nghĩa.

 

xin một quẻ, vẫn còn sống.”

 

Vị sư thầy .  

 

Ta đến Chiêu Hoa Tự bao nhiêu , nhưng đây là đầu tiên tin tức chắc chắn như .

 

Ta che mặt, cảm xúc mạnh mẽ khiến gì.

 

“Hãy chùa, uống chút nóng, ăn ít đồ chay.”

 

15

 

Trong trai đường, ôm chén , ngón tay lạnh giá dần ấm trở nhưng vẫn còn đau nhức.

 

Hôm nay Chiêu Hoa Tự ngừng vang lên tiếng kinh cầu, khách hành hương và du khách đến đông.

 

Khi cảm giác ở bốn chi trở , rời khỏi trai phòng, đến nơi Lương Nam An thường cầu nguyện như một thói quen.

 

Ta nắm chặt ngọc bội cầu nguyện, hai tay chắp thành kính.

 

Những cành khô tuyết rơi theo gió, đè nặng lên lớp sương giá đóng , ướt đẫm mái tóc.

 

Bỗng nhiên, cảm thấy một ánh nóng bỏng từ lưng.

 

Ta hoang mang mở mắt, đầu , nhưng giữa đám đông qua , tìm thấy ai đang .

 

Buổi tối, khi trở về phủ, tắm rửa đồ, gột sạch mùi nhang thì bất ngờ bức bình phong.

 

“Nàng về ?”

 

Tiết Chiểu Chi hỏi.

 

Ta lạnh nhạt đáp .

 

“Sắp đến Tết , chùa cầu nguyện và dâng lễ.”

 

Tiết Chiểu Chi hỏi xong vội vàng rời , yên đó, một hồi lâu mới .

 

“Có cầu xin điều gì ?”

 

Ta : “Chỉ là một nén hương.”

 

“Chỉ thôi ?”

 

Hắn càng càng khiến khó hiểu, việc cầu nguyện với ngọc bội của Lương Nam An đương nhiên thể , khô khan gật đầu.

 

“Chỉ thôi.”

 

Tiết Chiểu Chi bất ngờ nhẹ, giống như đang chế giễu, cũng giống như tin tưởng.

 

Hắn tựa lưng bàn, thản nhiên ăn hạt dưa trong khi đêm muộn, cuối cùng vỗ vỗ mép áo.

 

“Chủ mẫu, đến lúc ngủ .”

 

Ta thở dài, nhưng khi ngẩng đầu lên, thấy Tiết Chiểu Chi đang lục lọi gối, đó lật đật tìm kiếm trong chăn, như thể đang tìm cái gì đó.

 

Ta tò mò hỏi.

 

“Có chuyện gì ?”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8