Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Dưỡng Khí Trúc Mã
Chương 17

Cập nhật lúc: 2026-03-08 01:56:22 | Lượt xem: 2

“Dân trí khai mở, đương nhiên cần tiên phong. Tuy rằng lay động lòng dân là trọng trách còn xa vời, nhưng hoàng thành Đế Kinh, chân thiên tử, còn bao nhiêu quan nhân quyền cao chức trọng, chắc chắn sẽ chịu để biểu soái…”

Sau khi thao thao bất tuyệt, phát hiện bản chút quá đà, liền hề hề hai tiếng, nhanh chóng chuyển chủ đề:

“Mạo xin hỏi danh tính của thiếu hiệp.”

Người đó rót cho tách , từ tốn đáp: “Bỉ nhân họ Vạn, danh xưng một chữ Sách.”

như chích điện hình tại chỗ, ngay lập tức lên hành lễ:

“Nghe danh tướng quân lâu.”

nhanh tay đỡ tay dậy và : “Ta nên xưng hô với cô nương thế nào?”

suy nghĩ vài giây, vẫn là nên khai đích danh của :

“Gọi Thẩm Giao là .”

“Chữ lót của Thẩm cô nương cũng mới lạ, thường gặp.”

lặng lẽ quan sát của , khi xác nhận vũ khí bên , mới dám can đảm dò thám hỏi: “Tướng quân, một cố hữu họ Lý, tuổi tác cũng xấp xỉ với ngài, chỉ tiếc thế bi thảm, mỗi ngày nhớ liền nhịn mà đau buồn rơi lệ.”

“Nếu cô nương tin tưởng, Vạn mỗ nguyện vì cô nương giải đáp phân ưu.”

, dùng tay xoay tròn cái tách bàn, để cho bản đừng vì căng thẳng mà phát run.

“Bạn lúc nhỏ gặp bi kịch diệt môn, chỉ mỗi là còn sống sót, kẻ thù nuôi dưỡng, suốt ngày đều thấp thỏm lo sợ, bản như lớp băng mỏng.”

Vạn Sách chỉ lẳng lặng , cầm chung rượu kề lên môi đầu phía bên ngoài thanh lâu từ cửa sổ, phân biệt đó là biểu cảm gì.

“Ngài xem, khi nào vẫn tưởng nhớ đến phụ mẫu nhân, âm thầm lập mưu tính kế báo thù cho họ ?”

Vạn Sách thình lình mặt sang thẳng , ánh mắt trở nên sắc bén, nhưng vẫn xác định đó là cảm xúc gì.

“Chuyện cũng là lẽ thường tình thôi.”

“Thật …”

tính mở miệng tiếp, ngắt lời giữa chừng:

“Chi bằng bây giờ cô nương tỏ rõ phận, cần chơi trò mặt đoán ý với Vạn mỗ như thế, từ lúc cô nương mượn Vạn mỗ để bước hoa lâu, ý đồ quá đỗi rõ ràng, liền cô nương tầm thường .”

: ……

Không hề luôn, hề sẽ gặp ông luôn đó!!!

Chuyện đến nước , chỉ đành dậy chắp tay, căng da đầu lên cung kính : “Tướng quân tâm sáng như gương, nô tỳ chính là nữ quan ngự tiền, hoàng thượng cảm niệm tướng quân tại ngoại thuyền xe vất vả, nên đặc thỉnh tướng quân cung để diện thánh.”

Vạn Sách nhướng mày: “Ồ? rõ ràng trình tấu, đến ngày mai mới thể hồi kinh, thì hoàng thượng thể phái ngươi đến mời hôm nay?”

Mồ hôi trán tuôn như mưa: “Hoàng thượng… yêu tướng quân như nhân trong nhà, rõ tướng quân là giàu cảm xúc, nên…”

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8