Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Dưỡng Khí Trúc Mã
Chương 18

Cập nhật lúc: 2026-03-08 01:56:23 | Lượt xem: 2

Khuôn mặt của Vạn Sách lộ vẻ “ngươi diễn tiếp ”, lãnh đạm : “Nếu hoàng thượng yêu mến vi thần đến thế, há chẳng vi thần phạm tội khi quân ?”

sốt ruột đến nỗi xém chút là quỳ xuống khấu đầu, nhưng thông qua cuộc đối thoại , dường như mơ hồ cảm nhận , quan hệ giữa tướng quân và hoàng thượng, hề như nước với lửa giống những gì tấu sớ thể hiện, cũng hẳn chỉ đơn giản là quan hệ quân thần chính trực như thế.

cắn răng, quyết định cược một ván.

“Tướng quân, hoàng thượng đang gặp nạn, bè cánh của Vạn Khởi Niên lòng lang sói, ẩn nấp lâu, nắm giữ hơn một nửa thế lực đương triều, bao lâu , e rằng sẽ diễn cảnh xung đột vũ trang… Mong tướng quân thể xuất binh tương trợ kịp thời, nếu tướng quân thể giữ thiên hạ giang sơn thái bình, hoàng thượng ắt sẽ đảm bảo phủ tướng quân trăm năm vinh hoa!”

Vạn Sách trầm mặc một hồi lâu mới chầm chậm mở miệng:

“Gia tộc Lý thị của , bao đời trung liệt, cho đến c.h.ế.t cũng đang bình thiên hạ cho thiên gia, chỉ mong sơn hà vĩnh cố, quốc thái dân an.”

“Ta chỉ hỏi hoàng thượng một câu, thể thực hiện lời hứa năm xưa, phúc thẩm thảm án diệt môn của Lý thị, đem chân tướng công bố với thiên hạ, trả thanh danh cho gia tộc ?!”

rút tấm lệnh bài bằng ngọc mà Tạ Trì đưa cho , trịnh trọng đáp:

“Vật xem như là lời hứa của thiên tử.”

Vạn Sách rõ, quỳ xuống, nghiêm nghị hành lễ:

“Thần, nguyện vì thiên tử hiếu trung đến cùng.”

Sau khi hồi cung, vội vàng chạy đến điện Thừa Càn để trần thuật tất cả chuyện cho Tạ Trì , đích đến thiên lao một chuyến, dừng ngay đại lao đang giam giữ Thúy Hoa.

“Hoàng hậu nương nương đối với ngươi tệ.”

Thúy Hoa thèm gì, giống như thấy gì , đến cả cũng một cái.

Chỉ thiếu tờ giấy với dòng chữ “cái gì cũng sẽ khai” dán lên mặt thôi đó.

, cũng để tâm lắm.

“Hôm nay đến, cũng mong sẽ moi tin từ cô. Cô chỉ cần giúp việc , liền thả cô , đảm bảo cô bình an vô sự.”

Thúy Hoa hừ lạnh một tiếng: “Cùng là hạ nhân trong Phụng Nghi cung, ngươi còn bản lĩnh thông thiên .”

chớp chớp mắt: “Thế ngươi nghĩ quý phi nhà ngươi tại phế?”

Sắc mặt của cô càng khó coi hơn, nhưng vẫn mở miệng trả lời:

“Ngươi gì?”

“Quay về với chủ tử của ngươi, Vạn thị khôi phục tước vị quý phi, thứ đều thỏa.”

“… Các ngươi gì tiểu thư?”

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8