Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Đường Tuyết
4

Cập nhật lúc: 2026-03-08 01:57:07 | Lượt xem: 3

Lúc tỳ nữ trở về, bất bình mà lớn tiếng tức giận lóc. 

Ta vẫn cho rằng Chu Cố Đường sẽ để ý đến chuyện như , nhưng ngờ rằng, đài cao đối diện Thừa Đức lâu, cho treo một chiếc đèn hoa đăng lớn. 

Nhìn thấy chiếc đèn đó, suýt nữa thì

Ánh đèn chiếu thẳng bức họa Tẩy Binh đồ của khiến hình ảnh thiên binh thiên tướng đó trông sống động như thật. Hình ảnh giáo mác và chiến mã, tư thế hào hùng với khí thế ngất trời. 

Tất cả đều thể thấy tranh của , đây chính là điều Chu Cố Đường mong .

Những ngang qua, bất kể là ai cũng đều dừng chân chăm chú

Trong Thừa Đức lâu một ai nữa, khiến cho quản sự tức giận đến giậm chân. 

Vương tôn công tử thi đến hỏi giá, ông lão trông đèn lồng đài cao, hất cằm

“Họa công tuyệt đỉnh, hoa đăng tuyệt đỉnh, tranh của tiểu thư nhà quý giá như thế, nếu như vì quan tâm đến chiến sự Tây Bắc, thì sẽ dễ dàng bán , tất cả thu sẽ quyên hết cho quân doanh ở Tây Bắc.” 

“Ra giá mười vạn lượng, thấp hơn đều bán!” 

Đám đông xôn xao ngừng. 

Tiểu thư nhà ai mà vẽ một bức tranh sát phạt quyết đoán như thế? 

Tiểu thư nhà ai giá bức tranh là mười vạn lượng chứ? 

Ngay khi ông lão xong, đám vương tôn công tử cũng đều nín bặt, cùng về phía vị thiếu gia vận y phục màu lam ở giữa. 

Như vầng trăng xanh bầu trời. 

Hắn lặng yên thưởng thức bức họa lâu, từng nét từng nét đều ý, chỉ cảm thấy trong lòng dâng lên một niềm vui mừng khó tả, đặc biệt là lúc vẽ là nữ tử. 

Giống như sự bắt đầu của hết thảy những duyên phận trời định. 

“Bức tranh , Thôi gia ở Thanh Hà mua .” 

Thôi Chiêu cúi đầu, “Không tác giả của bức họa là tiểu thư của quý phủ nào, Thôi Chiêu gặp một .”

Ta chẳng nghĩ tới việc Thôi Chiêu sẽ thích bức hoạ

vốn dĩ bức họa chính là vẽ tặng

Dù rằng Thôi Chiêu là đích trưởng tử của Thôi gia, song từ nhỏ theo sư phụ ngao du khắp nơi, từng theo học cả ở Giang Nam lẫn Tây Bắc, thời gian ở kinh thành chỉ đếm đầu ngón tay. 

Hai năm qua càng rèn luyện trong quân ngũ Tây Bắc. 

Đao thương chẳng nể mặt ai, Thôi lão thái của Thôi gia vì chuyện hết bao nước mắt, nóng lòng chờ cập kê để thành với , mong thể níu kéo trái tim thích phiêu du của Thôi Chiêu. 

thấy, tòng quân trận cũng chẳng

Các lễ giáo khuôn phép trong kinh thành từng trói buộc Thôi Chiêu, nho nhã vô cùng tự tại.

Ta trái nguyện vọng của Thôi gia, tốn công mấy tháng trời, mới phác hoạ một bức Tẩy binh đồ. 

Cầu mong cho sớm ngày khải trở về như thiên binh, toại nguyện như sở cầu. 

ngờ, đợi tin từ hôn

Bức hoạ chẳng cách nào gửi , song quanh quẩn cuối cùng thì vẫn rơi tay

Ông lão đài cao chỉ rõ phương hướng của cho Thôi Chiêu

May đang đeo mạng che mặt, bèn xoay vội vã rời cùng nha

Đến nước , cần gì gặp cho rắc rối thêm. 

Ta bước lên cầu đá thì Thôi Chiêu gọi từ phía , lưỡng lự .

Thôi Chiêu mới chỉ mười tuổi cử sứ thần, mà lúc giọng khàn khàn ngập ngừng,

“Tại hạ là Thôi Chiêu, dám hỏi cô nương là tiểu thư trong phủ nào?” 

—— “Không cô nương định chuyện hôn sự ?” 

Đây mới là câu thật sự hỏi. 

Ta chẳng trốn tránh , đành ngoảnh đầu

Thật khéo, đúng lúc lái buôn khiêng đèn lồng ngang qua , chiếc mạng che mặt gờ cạnh đèn lồng vô tình hất tung, rơi xuống. 

Đêm đông, gió thổi hoa rơi, như mưa rơi xuống.

Chỉ trong chốc lát, thấy sự kinh ngạc trong mắt Thôi Chiêu, theo ngọn đèn hoa rực rỡ rời lặng lẽ biến thành vẻ kinh hãi. 

Ta choàng tay trong ống tay áo, nhẹ giọng : “Thôi thiếu gia, lâu gặp.” 

Thôi Chiêu cả đời ghét nhất gò bó. 

Chưa từng nghĩ tới mệnh sẽ trêu đùa tới

Hắn chẳng thể nào ngờ, bức hoạ khiến gặp sinh lòng thương mến , thuộc về vị hôn thê đây của , từ hôn. 

Hắn im lặng giây lát,

“Ta các nữ tử học tại học viện vẫn thường treo tranh ở Thừa Đức lâu, năm nay biến cố gì ?” 

Ta lặng lẽ : “Không biến cố của học viện, mà là của .” 

“Từ khi từ hôn, thể tiếp tục học tại học viện, các bức họa cũng thể Thừa Đức lâu, mới đành dùng hạ sách .” 

Thôi Chiêu đột nhiên ngẩng đầu lên, chẳng thể tin

Hắn chu du tứ phương từ khi còn tấm bé, từng nghĩ tới ở kinh thành , một câu từ hôn của đủ để phong bế đường sống của

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8