Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Đường Tuyết
7

Cập nhật lúc: 2026-03-08 01:57:10 | Lượt xem: 3

Ánh mắt bà bỗng nhiên sáng ngời, “Tiểu thư cưỡi ngựa ?” 

Không gian xung quanh nhất thời chìm tĩnh lặng.

Trưởng Công chúa từng theo Cao Tổ chinh chinh chiến lưng ngựa, nhưng những quý nữ trong Kinh thành ngày nay, chẳng ai đụng đến những việc coi là của nam nhân .

Đến cả xe ngựa còn thích dùng la kéo, đừng đến học cưỡi ngựa. 

Thôi Chiêu định giải vây cho , mới gọi một tiếng “cô mẫu”. 

Ta gật đầu, nhẹ giọng : “Dân nữ cưỡi ngựa.” 

Ánh mắt Thôi Chiêu đờ đẫn, cứ dán chặt mãi. 

Trưởng Công chúa cũng nhen nhóm hứng thú, lúc tuyết tan, núi một bãi đất rộng thể cưỡi ngựa.

Ta vốn am hiểu về cưỡi ngựa, nhưng thật kỳ lạ, dạo Chu Cố Đường bắt chăm chỉ luyện tập cưỡi ngựa mỗi ngày, bảo rằng thể rèn luyện sức khỏe. 

Không ngờ bây giờ thể tận dụng. 

Bãi đất rộng mênh mông, mây mù bao phủ. 

Trên địa hình như , cưỡi ngựa chẳng là chuyện khó khăn gì, chỉ điều thỉnh thoảng sẽ gặp những vũng tuyết đọng chỉ cần nhẹ nhàng lướt qua. 

Ta cưỡi hết một vòng trở về, vặn dừng chân mặt Thôi Chiêu. 

Hắn nhặt chiếc trâm cài tóc mà vô tình đánh rơi, kìm nén trái tim đang đập loạn, mãi mà thể hồn. 

Ta xuống ngựa, quan hầu bên cạnh tiến dắt ngựa .

Thôi Chiêu giọng run run : “Ta ngờ một đại tiểu thư khuê các như nàng, thế mà cưỡi ngựa.” 

Ta lặng im một lúc mới : “Mùa xuân năm Nguyên Trinh thứ tám, tại lễ gia quan của ngài, ngài từng , ngài yêu thích những cô nương cưỡi ngựa.” 

Thuở thiếu thời, Thôi Chiêu sống ở Kinh thành, mãi đến lễ gia quan mới hồi kinh.

Đến lúc mới chính thức diện kiến diện mạo trưởng thành của đầu tiên. 

Tuấn tú thanh nhã, hành sự câu nệ tiểu tiết. 

Đây chính là vị hôn phu mong ngóng suốt mười mấy năm. 

Ta vốn luôn hành xử theo phép tắc, nhưng vẫn tìm cách để ngỏ lời với khi nghi lễ thành. 

Đó là câu táo bạo nhất từng trong đời, lấy hết dũng khí để hỏi : “Thôi thiếu gia, ngài thích kiểu nữ tử như thế nào?” 

Ta thông thạo cầm kỳ thi họa, Thôi gia chấp thuận. 

Ta còn hiểu nhiều thứ khác. 

ngờ rằng, khẽ nhấc mắt lên , thích những cô nương cưỡi ngựa. 

Tuy câu trả lời thật bất ngờ nhưng cũng chuyện khó khăn. 

Ta thực sự tin rằng, thể dựa nỗ lực của để hạnh phúc. 

Nhìn thấy bộ dạng thất thần của Thôi Chiêu, mới đột nhiên hiểu .

Lúc , Thôi Chiêu chỉ thuận miệng bừa. 

Chỉ một câu bừa dễ dàng thốt , nhưng là đáp án khó với .

Trong khoảnh khắc đó, Thôi Chiêu phụ lòng một thiếu nữ như thế nào trong chuỗi ngày mười mấy năm chờ đợi hạnh phúc.

Cho dù giới thiệu với Trưởng công chúa sức khôi phục thanh danh cho , thì thứ vẫn thể vãn hồi

Niềm hạnh phúc mất sẽ mãi mãi thể tìm nữa.

Hắn khó chịu tới mức vững. 

Hắn vi phạm di huấn của tổ tiên, chịu theo con đường quan lộ định sẵn. 

Hắn từ hôn, chán ghét sự ràng buộc nên cưới thê tử mà gia tộc sắp đặt cho

Hắn khao khát thể kiến công lập nghiệp, sống ở kinh thành mà đầu quân cho quân doanh vùng Tây Bắc.

Hắn cho rằng đúng. 

nhân sinh vốn dài đằng đẵng, liệu gì sẽ nấy

16 

Ta khiến Trưởng công chúa hồi tưởng đến dáng vẻ khi bà còn trẻ, bà còn đích lấy khăn lau mồ hôi trán

“Đôn hậu đoan chính, lòng mang đại cục, kiên trì lui. Các nữ tử Đại Ngụy mà đào tạo tại học viện nữ tử đều toát lên khí chất .” 

Chỉ mười hai chữ thôi mà khiến từng đầu ngón tay run rẩy.

Đây là thời đại mà thanh danh thể ảnh hưởng đến cả cuộc đời của một nữ tử, lời nhận xét của Trưởng công chúa dành cho đủ để xóa sạch vết nhơ từ hôn

“Một hài tử như con, thể chủ tử Thôi gia còn thừa sức. Lẽ , con cùng Thôi Chiêu kêu một tiếng “cô mẫu” mới đúng.” 

Ánh mắt của Trưởng công chúa lướt qua dáng vẻ thất hồn của Thôi Chiêu thở dài, “ trẻ tuổi nên quá mức hấp tấp lỗ mãng, kịp hiểu ưu điểm của con.” 

Tuổi trẻ bồng bột, đưa những quyết định sai lầm, giờ vãn hồi cũng thể nào nữa.

Trưởng công chúa bảo: “Hay là con đồ của , dẫu vẫn tìm truyền nhân để truyền tài đánh đàn của .” 

Ta tin nổi ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt thông tuệ và sáng suốt của Trưởng công chúa.

Bà thực sự quý mến , cũng thương cảm cho cảnh ngộ của

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8