Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Em Gái Giáng Đầu
6

Cập nhật lúc: 2026-03-16 23:21:10 | Lượt xem: 1

Ôi thật hèn hạ! Cứ thế mà đeo vào cho tôi. 

Tôi nước mắt lưng tròng, sống không còn gì luyến tiếc: “Thế là hết.”

Vừa rồi Giang Thập Lạc làm một loạt hành động, khiến tôi tiếp xúc cơ thể với cô ta, còn đeo vòng của cô ta, tuổi thọ vốn đã ngắn ngủi của tôi lại giảm đi vài ngày.

Tôi ngửa mặt lên trời thở dài: “Anh có biết pháp thuật gì không, hoặc một lá bùa dán lên mặt cô ta để cô ta đứng im cũng được.”

“Haiz…” Tề Trình rầu rĩ, “Anh chỉ giỏi xem tướng số, mấy thứ thuật pháp sư phụ anh không dạy.”

Suy đi tính lại, chỉ có thể tạm thời mặc kệ chiếc vòng này, trước tiên phải tìm ra trùng ruồi mẹ của Giang Thập Lạc mới được.

9

Buổi tối về đến nhà, bố mẹ và Giang Hồi đang xem tivi ở phòng khách.

Bố mẹ thấy chúng tôi về liền nhiệt tình mời Giang Thập Lạc ngồi xuống ghế sofa. Không biết có phải tôi nhạy cảm quá không, nhưng tôi cảm giác bố mẹ có vẻ thích Giang Thập Lạc hơn rồi. Họ còn chưa biết thân phận thật sự của cô con gái trước mắt này, mà đã đối xử với cô ta tốt như vậy. Nhưng nếu tôi nói sự thật cho họ biết, liệu họ có tin không?

Tôi chợt để ý thấy Giang Hồi đang lặng lẽ dịch chuyển ra mép ghế, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Giang Thập Lạc một cách dè chừng.

Tôi lấy cớ kèm cặp bài tập gọi cậu ta lên lầu, ngoái lại mấy lần đảm bảo không ai đi theo, sau đó đóng cửa khóa lại.

Giang Hồi không còn vẻ ngông nghênh như trước, ủ rũ ngồi trên giường: “Làm gì đấy?”

“Cậu thấy chị hai thế nào?”

Cậu ta khẽ run lên: “Rất… rất tốt.”

Tôi nghi ngờ: “Cậu sợ cô ta à?”

“Không… không sợ… sợ chứ.”

Tôi:…

Đứa trẻ này, nói lắp rồi mà còn bảo không sợ.

Tôi sợ Giang Thập Lạc đã ra tay với Giang Hồi, bèn ngồi xổm trước mặt cậu ta , nghiêm giọng: “Nói thật với chị.”

“Cô ta… cô ta đốt tóc của em.”

“… Cái gì??”

Giang Hồi quay đầu lại, tháo mũ xuống, tôi mới để ý thấy sau gáy cậu ta bị hói nguyên một mảng, lại còn hói theo hình… hình cục phân.

Tôi:…

Không chắc chắn lắm, xem lại lần nữa.

Cũng… khá bất ngờ đấy.

Tôi cố gắng kìm nén nụ cười.

“Chị không biết người phụ nữ đó đáng sợ thế nào đâu!” Giang Hồi khóc lóc.

“Cô ta không cho em nói với bố mẹ, nếu không sẽ gửi ảnh em như thế này cho các bạn ở trường, vậy thì em còn mặt mũi nào mà nhìn mặt ai nữa! Cô ta còn dùng sâu bọ cắn rách một mảng áo của em!” Giang Hồi sợ tôi không tin, vội vàng đi tìm cái áo đó cho tôi xem, chỗ cổ tay áo bị thiếu một mảnh vải, trông cực kỳ méo mó.

“Tự… tự nhiên có rất nhiều sâu bọ bay đến bâu vào người em, hu hu hu cô ta là loại quái vật gì vậy, em gái của chị thật đáng sợ.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8