Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Em Tới Bắt Anh Đi Này
C1

Cập nhật lúc: 2026-03-16 23:21:59 | Lượt xem: 2

Năm thứ 5 sau khi tôi ch, đối thủ một mất một còn đi tới viếng mộ tôi.

Từ trước đến nay tôi và hắn vẫn luôn không hợp nhau, thế là tôi hiện nguyên hình hù dọa hắn: “Dám đến thăm mộ tôi, cậu không sợ tôi bắt cậu đi luôn hả?”

Nào ngờ.

Đối thủ một mất một còn chẳng những không bị dọa sợ, ngược lại còn nhìn tôi chằm chằm, khóe mắt dần ửng đỏ.

Một giây sau, hắn bỗng gọi điện thoại cho bác sĩ tâm lý, giọng điệu run rẩy: “Bác sĩ, tôi không điên. Tôi nhìn thấy cô ấy, cô ấy nói nhớ tôi, muốn tôi đi theo cô ấy.”

Tôi: “?”

Cậu dám tung tin vịt ngay trước mặt tôi à?

1.

Vào tiết Thanh Minh năm thứ 5 sau khi tôi qua đời, mới đợi được người đầu tiên đến viếng mộ tôi—

Quý Diên.

Hắn đi đến trước bia mộ của tôi, người cao chân dài, mặt mày lạnh lùng, mặc một bộ âu phục được may riêng, trước n.g.ự.c cài hoa trắng phúng viếng, trầm mặc lau đi bụi bặm bám trên tấm bia.

Vẫn là dáng vẻ giả ngầu y hệt trước đây.

Chị gái quỷ ở phần mộ bên cạnh húc khuỷu tay tôi: “Con nhóc thúi này lúc còn sống có khẩu vị gớm nhỉ, bạn trai em hả?”

Tôi nói: “Không phải.”

“Là kẻ thù của em.”

“Có thể là đến đào mồ mả em lên.”

Chị gái quỷ sát vách: “?”

Đùa thôi, người ch là lớn nhất, Quý Diên còn chưa khùng điên đến mức như lời tôi nói.

Chỉ là cái mỏ của hắn hỗn quá—

Lúc đốt đồ cúng, hắn nói: “Đây là kiểu mới của Hermes.”

Ngọn lửa l.i.ế.m láp nuốt trọn logo xa xỉ.

“Nhớ năm đó, cậu yêu cầu nhân viên cửa hàng dỡ hết quần áo đẹp xuống, kết quả chúng ta bị coi là nhà quê mà đuổi đi.”

Nói xong lời cuối cùng, đống lửa nuốt món đồ kia thành tro bụi, ngọn lửa phản chiếu trong mắt hắn bỗng nhiên vụt tắt: “Nhưng bây giờ sẽ không như vậy nữa, tôi có tiền, cho dù muốn dỡ hết đồ xuống thì đối phương cũng phải kiên trì tiếp đến cùng.”

“Chỉ tiếc rằng cậu không thấy được.”

— Đương nhiên, lòng hắn cũng không khá lắm.

Tôi quay đầu, chỉ vào hắn.

“Có ý gì chứ? Cái loại yêu ma gì mà không những mỉa mai em nghèo, còn muốn em sống tiếp để hắn khoe khoang thành công nữa, có phải hắn vừa chiếm ưu thế lại còn khoe mẽ không?”

Chị gái quỷ lòng đầy căm phẫn gật đầu: “Ừm, tên này strong phết.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8