Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Gả Cho Phụ Thân Của Phu Quân Đích Tỷ
Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-03-13 11:02:11 | Lượt xem: 4

ai ngờ.

 

Bùi Sóc lập tức phủ nhận, khẳng định: “Không thể nào.”

 

“Với hiểu của về Giang Thư Tuyết, nàng thể đang ở gần đây, ngắm chúng tìm kiếm quanh quẩn.”

 

Hắn chắc chắn, chắc chắn như thể thể thấy suy nghĩ của .

 

Ta: “?”

 

Đích tỷ: “?”

 

Bùi Sóc đột nhiên nhận điều gì, ngẩng lên.

 

Hắn và , dù độ cao chênh lệch, nhưng vẫn chính xác thấy .

 

Xung quanh im lặng như tờ.

 

Ta gượng : “…Haha, thật trùng hợp.”

 

Thực , vẫn còn .

 

Dù Bùi Sóc lớn tuổi hơn, tính cách điềm tĩnh hơn.

 

Ngoại trừ khi bước khỏi cổng viện, luôn binh sĩ Bùi phủ mặc giáp cầm giáo chặn : “Phu nhân đừng khó chúng , xin hãy .”

 

Sau khi tìm thấy , chỉ nhốt trong viện, hề gì quá đáng.

 

đích tỷ thì khác, Bùi Hoài vốn dĩ kiêu ngạo chịu lời, nặng tay với nàng

 

Ta nghĩ cách bỏ qua bọn lính gác để gặp đích tỷ.

 

Vậy nên, khi Bùi Sóc tan triều, đợi lâu trong phòng.

 

canh giữ gì?” Ta pha một bình Long Tỉnh mưa trong phòng riêng của Bùi Sóc, nhấm nháp, “Ta thích nhiều giám sát như .”

 

Bùi Sóc dễ dàng đoán ý đồ của , mặt lộ cảm xúc: “Nàng trốn?”

 

“Không mà.”

 

“Ta .”

 

“Sao thế .”

 

Bùi Sóc tin nửa lời, ánh mắt cảnh giác rời: “Họ chỉ canh giữ, cản trở nàng.”

 

Cho đến khi từ từ xoay tách , nước tràn áo Bùi Sóc.

 

Hắn trầm giọng:

 

“Nàng ?”

 

Hắn sẽ sớm định gì—

 

Ta kéo cổ áo , buộc cúi xuống, thành thạo hôn lên môi .

 

Sau khi hôn xong, từ từ hạ ánh mắt xuống chỗ ướt, chậm rãi nhướn mày, :

 

“Giờ thì, ngài còn chắc chắn rằng những ngoài cản trở ?”

 

Gân xanh trán Bùi Sóc giật mạnh.

 

Tiếng các đốt ngón tay kêu răng rắc, nhẫn nhịn thế nào mới giáo huấn mặt khác.

 

Hắn nhắm mắt, chấp nhận, lệnh cho ngoài cửa: “Tất cả lui .”

 

Bóng trong viện dần tan biến, bầu khí trong phòng căng thẳng như dây đàn kéo căng, Bùi Sóc tháo thắt lưng, gỡ vai áo giáp, ném xuống đất, phát tiếng kim loại vang dội:

 

“Giang Thư Tuyết, nàng đừng hối hận.”

 

Ta rút lời khen rằng Bùi Sóc trầm . Khi hành động, tới bến, quên hết thứ, liều mạng còn gì để mất, ai ngăn cản .

 

Tóm , sáng hôm mệt mỏi đến rã rời, gần như dựa ý chí mà lê bước ngoài.

 

Chưa bao xa, một bóng lớn che phủ đầu .

 

Quay đầu .

 

Bùi Sóc ngay mặt, gần đến mức thể cảm nhận thở của : “Phu nhân, mới sáng sớm mà nàng đang ?”

 

Hắn mù ?

 

Hắn cố tình chứ gì.

 

Ta : “Đi thăm mộ của ngài.”

 

Bùi Sóc giận, ôm lấy trong vòng tay mạnh mẽ của : “Ừ, cảm ơn.”

 

“?”

 

Ta vùng vẫy một chút, nhưng Bùi Sóc là võ tướng, sức chống chẳng khác gì gãi ngứa.

 

Khi đặt lên giường, quyết tâm : “, đang định đưa tỷ tỷ của chạy trốn. Lần hòa ly nữa, bỏ chồng.”

 

Bùi Sóc đột ngột dừng .

 

Hàng mi dài rủ xuống, ánh sáng chiếu qua tạo thành bóng râm, khiến trông như một đàn ông to lớn nhưng đáng thương:

 

“Bùi Hoài đưa về nhà là đúng, phu nhân giận lây sang , chẳng hợp lý chút nào.”

 

Ta đảo mắt, xoay lưng về phía Bùi Sóc: “Ngài cũng lành gì.”

 

Bùi Sóc thắc mắc: “Lại là chuyện gì nữa đây?”

 

Hắn còn giả vờ nữa chứ.

 

Ta kìm đảo mắt, tức giận nổi lên, đá văng Bùi Sóc, định tiến gần như một con ch.ó thấy khúc xương: “Ai mà ngài mang Bùi Hoài từ chiến trường về khi mới mười hai tuổi. Cha nào con nấy, còn dám con trai ngài đưa phụ nữ về nhà là đúng, chẳng do ngươi dạy ?”

 

Bùi Sóc ngây .

 

Tai đỏ, giọng cứng nhắc trở nên mềm mỏng hơn một chút:

 

“Vậy nàng hòa ly với vì chuyện ?”

 

“…Nàng ghen ?”

 

Ta vội vàng phản bác: “Ta .”

 

Bùi Sóc thèm lời giải thích của , tự ý mỉm , cố gắng kiềm chế mà :

 

“Được, , nàng , là cố tình giải thích với nàng thôi—”

 

“Thật , Bùi Hoài con ruột của .”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8