Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Gặp Được Ánh Xuân
Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-03-16 00:56:50 | Lượt xem: 3

Ngày hôm sau, Ngự Sử liền dâng tấu chương tố cáo Khương gia đại công tử Khương Nhược Trúc đạo đức bại hoại, tư thông với nam nhân, coi thường thánh ân.

Chuyện nam nhân với nhau, kỳ thực cũng không tính là gì, truyền ra ngoài cũng chỉ thêm một câu chuyện phong lưu mà thôi.

Nhưng điều tệ hại là, đối tượng lại là em rể tương lai của hắn, hơn nữa, hôn sự này là do Hoàng đế đích thân ban hôn, hành vi của Khương Nhược Trúc, nói nặng một chút chính là không coi thánh chỉ ra gì, có thể c.h.é.m đầu.

Phụ thân quỳ gối cầu xin trên triều đình, nhưng uy nghiêm của Hoàng gia há có thể xâm phạm, Hoàng đế lập tức phế bỏ công danh của huynh trưởng, cả đời này, huynh ấy không thể làm quan nữa.

Trấn Bắc Hầu cũng bị Ngự Sử dâng tấu chương tố cáo. Hoàng đế vốn đang lo lắng Trấn Bắc Hầu nắm giữ quá nhiều binh quyền, hiện giờ có lý do chính đáng, liền thu hồi binh quyền của hắn, giam lỏng hắn trong phủ.

Tin tức truyền về Khương gia, mẫu thân lập tức ngất xỉu, Khương Nhược Trúc hận không thể bóp c.h.ế.t ta.

“Khương Ninh Tuyết, nhìn thấy kết cục của ta như vậy, muội hài lòng rồi chứ!”

Ta nhếch miệng cười: “Huynh trưởng nói vậy là sao? Muội muội cũng là vì muốn tốt cho huynh, huynh nói muội như vậy, muội thật sự là trăm miệng cũng không biện minh nổi.”

Khương Nhược Trúc hai mắt trợn trắng, cũng ngất đi.

7

Tin đồn ở kinh thành càng ngày càng lan rộng, có người khẳng định chắc nịch rằng, từ sớm đã nhìn ra Khương Nhược Trúc là tên đạo đức giả rồi.

“Nghe nói Trấn Bắc Hầu thích là thứ nữ nhà họ Khương, vừa gặp đã yêu, làm ra chuyện lớn như vậy chỉ là vì muốn đường đường chính chính cưới nàng ta.”

“Tin vịt! Ai mà thần kinh đến mức đó, chỉ là một thứ nữ thôi, muốn cưới thì cần gì phải rườm rà như vậy?”

“Tin tức của mọi người đều lỗi thời rồi, nghe cháu gái của cậu bảy nhà ta, con gái của dì, cháu của chị dâu kể lại, Trấn Bắc Hầu kia, từ sớm đã qua lại với Khương Nhược Trúc rồi, cầu hôn đích nữ nhà họ Khương, là bởi vì muội muội lớn lên rất giống huynh trưởng.”

“Hoá ra là đam mê huynh đệ…”

Cùng lúc đó, các nhà sách lớn ở kinh thành đều bán chạy như tôm tươi, nào là “Vì huynh ở trên”, nào là “Ta và huynh đệ cùng cởi áo giáp”, đủ loại sách, muốn gì có đó.

Ta đếm số bạc kiếm được, cười đến mức không khép miệng được, quyết định thức đêm viết thêm vài quyển.

Danh tiếng Khương gia tụt dốc, những tiểu thư khuê các trước kia muốn đính hôn với huynh trưởng đều vội vàng hủy hôn ước, tìm một mối hôn sự khác.

Các phu nhân nhà quan lại cũng không còn ai đến Khương gia nữa.

Tóc của phụ thân bạc trắng đi rất nhiều, mẫu thân mỗi ngày đều thở ngắn than dài, cũng không còn muốn gặp ta nữa. Bà ấy đương nhiên là thương yêu ta, nhưng so với Khương Nhược Trúc, thì ta không còn quan trọng nữa.

Mọi người trong nhà đều hận không thể ta c.h.ế.t đi, nhưng lại không dám ra tay vào lúc này, sợ rằng sẽ khiến người khác chê cười.

Mà ta, một chút cũng không hối hận vì những gì mình đã làm.

Tại sao ta làm sai thì phải bị vạch trần, phải trả giá, còn âm mưu của bọn họ lại có thể che giấu đến cùng?

Vinh nhục cùng hưởng, ta lẩm bẩm câu nói này, bật cười thành tiếng, nói hay lắm, người một nhà là phải ở bên nhau.

Nửa năm sau, Khương Ninh Lan vẫn gả cho Trấn Bắc Hầu, trải qua bao nhiêu sóng gió, đôi tình nhân rốt cuộc cũng được ở bên nhau.

Chỉ là lần này không còn long trọng như kiếp trước nữa, người đến dự lễ chỉ lác đác vài người, của hồi môn cũng vô cùng đạm bạc, toàn là những thứ dùng để che mắt người ngoài.

Khương Ninh Lan trước lúc lên kiệu hoa, kiêu ngạo nhìn ta, trong mắt không còn vẻ nhút nhát như trước nữa.

“Nhị tỷ tỷ, khuyên tỷ một câu, gieo gió gặt bão.”

Ta nhớ đến kiếp trước, sau khi nàng ta gả cho Trấn Bắc Hầu, phu thê tình thâm, Trấn Bắc Hầu vì nàng ta, mà không muốn nhìn người phụ nữ khác thêm một lần nào nữa, ngay cả người hầu hạ bên cạnh cũng đều là nam nhân.

Thậm chí thịt gà, vịt, cá cũng không ăn con cái.

Người người trong kinh thành đều ngưỡng mộ nàng ta trị phu có đạo.

Ta mỉm cười nhìn nàng ta, trước kia ta bị hại bởi chữ trinh tiết, hiện tại tự nhiên không muốn dùng cách thức giống nhau để đối phó với nữ nhân. Nhưng điều đó không có nghĩa là ta sẽ bỏ qua cho nàng ta.

Muội muội ngoan, tỷ tỷ đã để dành cho muội một phần đại lễ, hy vọng muội thích.

8

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8