Gia Nhược
5
Thời gian này, kinh thành ai nấy đều lo sợ, sợ rằng trong nhà mình sẽ bị phát hiện ra có gián điệp.
Còn Sở Trinh thì rất đau lòng.
Nhưng so với mạng sống, đau lòng cũng chẳng là gì.
Sở Trinh lại nói: “Nhìn nàng dường như chẳng chút thương cảm cho cô.”
Ta đắn đo một lát: “Nếu điện hạ cần người thương cảm, thần nữ cũng không ngại đóng vai trò đó…”
Sở Trinh: “…”
Hắn cong ngón tay, khẽ gõ lên trán ta.
“Tống Gia Nhược, cô thấy nàng đúng là đầu óc cứng như gỗ.”
Chương 7
Văn Hương vui mừng khẽ nói: “Chúc mừng tiểu thư, điện hạ đã có tình cảm với người.”
“Suỵt!” Ta đưa ngón trỏ lên môi: ‘‘Những lời như vậy, từ nay về sau không được nói nữa, chẳng ai muốn nghe đâu.”
Văn Hương sững sờ.
Ta không giải thích thêm.
Ta đã dùng cả cuộc đời để sống một cuộc sống mà trong mắt thế gian là giúp chồng dạy con.
Nhưng để rồi nhận ra, chẳng qua cũng chỉ là thế.
Sống lại một kiếp, tình cảm đối với ta chỉ là thêu hoa trên gấm.
Nhưng trước hết, ta phải trở thành tấm gấm có thể thêm hoa.
Chứ không phải một mảnh vải thô không có giá trị để trang trí.
Khi ta xuống lầu, gặp Cố Cẩm Tín.
Gã hẳn đã đợi ta từ lâu, từng bước từng bước đi lên, lông mày đầy giận dữ.
“Là ngươi xúi giục bệ hạ khai chiến với Nam Lý quốc? Ngươi có biết rằng làm vậy sẽ khiến bao nhiêu người phải c.h.ế.t không?”
“Ngươi có biết rằng chiến tranh tốn kém đến mức nào?”
“Đến khi quốc khố cạn kiệt, làm sao để đối phó với đại họa ba năm sau?”
“Ngươi định giao cả giang sơn tươi đẹp này vào tay giặc, đây chính là gia giáo của Tống gia ngươi?”
“Tống Gia Nhược! Đừng nghĩ rằng biết được vài điều vặt vãnh mà có thể thao túng triều chính.”
“Triều đình là thiên hạ của nam nhân, không phải là nơi để một phụ nữ trong hậu cung như ngươi điều khiển quyền lực.”
Gã lấy đâu ra tư cách để giáo huấn ta?
Ta đá mạnh một cú, trúng ngay n.g.ự.c gã.
Gã đứng không vững, lùi liên tiếp, đập vào tường, rồi ngã xuống đất, khuôn mặt đầy vẻ đau đớn, tay ôm n.g.ự.c không ngừng ho khan.
Ta từng bước đi xuống lầu, từ trên cao nhìn xuống gã.
“Để ta xem nào, gần đây vị Cố lang quân lo cho nước, lo cho dân này đã làm gì.”
“Đầu tiên là dành ba tháng để dưỡng thương.”
“Thân thể vừa dưỡng được kha khá, liền đi chạy chọt, mong được làm một chức quan nhỏ tòng thất phẩm.”
“Phát hiện không đi được cửa nào, liền ngày ngày chờ ở đầu phố, chỉ để tình cờ gặp được Nhị hoàng t.ử.”
“Cuối cùng Cố lang quân cũng đợi được cơ hội, giúp Nhị hoàng t.ử giải quyết một rắc rối.”
“Hiện giờ Cố lang quân là Đông các tế t.ửu của phủ Nhị hoàng t.ử, có thể nói là gần nguồn nước nên thấy được mặt trăng.”
“Nếu có một ngày nào đó, Nhị hoàng t.ử chắc chắn sẽ không quên người đồng sự luôn ở bên cạnh mình.”
“Cố lang quân gặp được minh chủ, đắc chí mãn nguyện, không thiếu mỹ nhân bầu bạn.”
“Hiện nay còn đang qua lại thân thiết với một cô nương, dự định sẽ nạp nàng làm thiếp.”
“Đó chính là tất cả những việc mà vị Cố lang quân lo cho nước, lo cho dân đã làm, mỗi việc đều chỉ vì tính toán cho bản thân mình.”
“Xin hỏi, một kẻ ích kỷ như ngươi, có tư cách gì mà giáo huấn ta?”
Cố Cẩm Tín đỏ mặt.
Gã dựa vào tường đứng dậy, mặt mày sa sầm, bắt đầu trách mắng ta.
“Những gì ta làm là thuận theo thế cuộc của thiên hạ, không như ngươi, chỉ biết làm hại đất nước.”
“Hahahahaha!”
Ta ngửa mặt lên trời cười lớn, nụ cười đầy châm biếm.
“Cố Cẩm Tín, cuối cùng ngươi cũng lộ ra đuôi cáo rồi.”
“Ngươi thật sự sợ ta làm hại đất nước? Hay là sợ ta thay đổi đại cục của ngươi, khiến ngươi không thể ngồi hưởng vinh hoa phú quý?”
Gã tức giận, hạ giọng gằn từng chữ:
“Ngươi có làm gì đi nữa cũng chẳng thay đổi được gì đâu, Tống Gia Nhược, ngoan ngoãn về hậu cung làm một hiền thê lương mẫu đi, thiên hạ này không phải là thứ ngươi có thể thao túng!”
Gã quay người, bước nhanh xuống lầu.
Ta đứng yên nhìn theo bóng lưng gã, khóe môi nở một nụ cười.
Ta nghĩ, có lẽ ta đã quá nhân từ, khiến cho gã sống quá thoải mái, đến nỗi quên mất thủ đoạn của ta.
Ta liền dặn Văn Hương.
“Đi tìm cho ta một bà mối.”
“Hả? Tiểu thư, tìm bà mối làm gì?”
“Để se duyên cho một cô nương.”
Chương 8
Văn Hương nhanh ch.óng tìm đến hai bà mối.
Một người là nổi tiếng khắp nơi, người kia là bà mối hàng đầu trong quan phủ.
Hai bà mối liên tục lui tới nhà một cô nương họ Liễu ở ngõ Nê Oa, khiến ngưỡng cửa nhà nàng sắp bị bước gãy.
Các tài t.ử được giới thiệu đến, người sau lại tốt hơn người trước.
Cô nương họ Liễu nhìn mãi mà hoa cả mắt.
Cuối cùng, nàng e thẹn chọn một chàng tú tài, và được gả đi làm chính thất.
Còn những cảm tình mơ hồ với Cố Cẩm Tín giờ đây đã trở thành một đoạn ký ức đáng xấu hổ mà nàng muốn tránh càng xa càng tốt.
Trong lời nàng kể, Cố Cẩm Tín từng ba lần bảy lượt tán tỉnh trêu đùa, khiến nàng lầm tưởng kẻ lưu manh là người mình xao xuyến.
Giờ nhắc lại chỉ thấy hổ thẹn vô cùng, chỉ hận không thể tự chọc mù đôi mắt.
Với sự tỉnh ngộ đó của nàng.
Ta tặng nàng một trăm lượng bạc làm của hồi môn.
Cô nương họ Liễu vô cùng cảm kích, thề sẽ ghi nhớ ân đức của ta suốt đời.
Ta không nhịn được cười.
Kiếp trước, trong hậu viện của Cố Cẩm Tín, nàng và Mạnh Thanh La đấu đá nhau sống c.h.ế.t, cả hai đều là những người tiêu tiền không tiếc tay.
Một người đòi Long Liên Hương, người kia lại muốn Nguyệt Quang Cẩm.
Mỗi người mỗi vẻ, tranh nhau tỏa sáng.
Vui lòng Cố Cẩm Tín, nhưng lại khổ cho ta, chính thất.
Kiếp này, ta vốn không muốn dây dưa với Cố Cẩm Tín.
Dẫu sao, ta đã một tay đốt cháy Hầu phủ, cũng coi như đã báo thù xong.
Nhưng gã lại cứ đ.â.m đầu đến trước mặt ta, vậy thì đừng trách ta phá tan giấc mộng của gã.