Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Giang Lâm Lang
Chương 3:

Cập nhật lúc: 2026-03-08 12:42:07 | Lượt xem: 5

6

Phụ mẫu tình cảm sâu đậm, Trấn Bắc Hầu xuất từ võ tướng, ông cũng tránh khỏi lối mòn, trong phủ còn một vị di nương.

Ta còn một trưởng ca và một thứ ca.

Một vợ, một , trong các gia tộc quyền quý coi là ít.

Tiếc là ông ngày thường bận rộn công việc, ít khi gặp ông , mỗi gặp đều là mặt cả nhà, căn bản tìm cơ hội để mở lời.

Ông đối với đứa con gái đích tôn tuy nhiều năm gặp, nhưng yêu thương, lẽ là do đôi môi mỏng của ba phần giống ông .

Trấn Bắc Hầu luôn thể hiện tình phụ tử bấy lâu nay thể nên lời.

Ta lấy vài túi thơm do chính tay thêu tặng ông .

Tuy rằng đường kim mũi chỉ thô ráp, hoa văn mờ nhạt.

Ông nhận những thứ vui , nhưng thấy y phục, trang sức trong kho bạc ngày càng nhiều, thì vô cùng hân hoan.

Ta thích nhất vẫn là những thỏi vàng tinh xảo trong rương.

Không còn cách nào khác, đây sống những ngày tháng khổ cực. Không thứ gì mang cho cảm giác an bằng tiền.

Liên Kiều hiểu tại khi ngủ đếm vàng một .

“Tiểu thư, ánh mắt vàng của …”

“Sao ?”

“Giống như đang bảo bối .”

“Nha đầu ngốc, đây chính là bảo bối của .” Ta thưởng cho nàng một hạt đậu phộng bằng bạc.

Thời tiết dần dần chuyển ấm.

Vương thị dẫn và Giang Dao Quang đến chùa lễ Phật, cảm ơn Bồ Tát che chở, trả lễ.

Tụng kinh, lễ Phật, ăn chay, đây là một trong những bài học bắt buộc của tiểu thư khuê các.

Dường như những việc sẽ dính lấy chút tiên khí.

Ta đối với Phật tổ ý gì, chỉ nghĩ đường sẽ luyện chữ nữa nên tất nhiên là đồng ý.

Chỉ trong một thời gian ngắn ở Trấn Bắc Hầu phủ như lột xác .

Trước ở nhà họ Khương, tuy rằng cuộc sống định, nhưng nghèo khó, ít khi ăn thịt cá.

Sau khi trở về Hầu phủ, thực phẩm đều là cao lương mỹ vị, sơn hào hải vị, sắc hương vị đều đủ.

Vương thị còn đặc biệt sai nhà bếp món ăn bổ dưỡng cho .

Nào là nem công dát vàng lấp lánh, súp vi cá bào ngư đậm đà, chè tổ yến hạt sen long nhãn bổ dưỡng.

Đáng tiếc là ăn cơm ở Hầu phủ cũng chú ý lễ nghi.

Cầm đũa, dùng thìa, nhai kỹ nuốt chậm, một loạt các bước như nên đến lúc ăn các món trở nên nguội ngắt.

Ta đang trong tuổi ăn tuổi lớn, ban ngày vất vả học hành, buổi tối luôn đói đến mức gãi tai túm tóc.

May mà Triệu ma ma sẽ sai nhà bếp nấu cho một chút đồ ăn khuya.

7

Lần đến chùa Hoàng Giác ở ngoại ô kinh thành.

Cả một đoạn đường cây cối cổ thụ mọc san sát, rậm rạp.

Giang Dao Quang nhất quyết chung xe ngựa với , nàng vén rèm cửa sổ, chỉ cảnh vật bên ngoài : “Cảnh như , Lâm Lang suy nghĩ gì ?”

“Cây cao thật, cỏ nhiều thật.” Ta buột miệng .

Giang Dao Quang lắc đầu: “Xuân nhật trì trì, tuế nguyệt du du, tuế nguyệt du du.”

Ta chép miệng hai tiếng, tán thưởng thi tình của Giang Dao Quang.

“Lâm Lang, chẳng lẽ “Kinh Thi” vẫn học thuộc ?” Giang Dao Quang vẻ mặt hận sắt thành thép. “Chỉ hơn ba trăm bài thơ, kéo dài lâu như . Vừa , hôm nay kiểm tra

Ta suýt nữa thì ngất xỉu, vốn tưởng rằng ở xe ngựa sẽ cần luyện chữ, ai ngờ còn học thuộc lòng thơ.

“Tỷ tỷ, xe ngựa quá xóc nảy, khó mà tập trung tinh thần .” Ta đưa tay day trán, kiếm đại một cái cớ.

“Không , giảng giải thơ văn cho , .” Giang Dao Quang hứng thú bừng bừng lấy một cuốn sách.

Vất vả lắm mới đến chân núi Hoàng Giác tự, gần như là chạy xuống khỏi xe ngựa.

Hoàng Giác tự đỉnh núi, nhất định bộ lên theo từng bậc thang đá.

Đợi đến khi tăng nhân trong chùa sắp xếp chỗ ở cho chúng thì trời tối.

Giang Dao Quang và Vương thị kiệt sức, sớm về phòng nghỉ ngơi.

Con đường núi ngắn ngủi đối với chẳng là gì, những câu thơ đeo bám, ngược cảm thấy trong sảng khoái.

Vị đại sư giảng giải kinh Phật ở Hoàng Giác tự nổi tiếng.

đồ chay ở đây quả thực dám khen tặng.

Bữa tối chỉ ăn qua loa vài miếng, khi ngủ sớm đói meo ruột.

Liên Kiều xung phong tìm đồ ăn cho , nhưng đợi mãi chẳng thấy nàng .

Ta dậy khỏi phòng, nhớ cách bố trí của Hoàng Giác tự mà tăng nhân ban ngày.

Đáng tiếc lúc trời tối, trong chùa yên tĩnh lạ thường.

Giữa bóng cây lung lay, thấy một gian phòng ánh đèn lờ mờ.

Ta nhịn tiến gần căn phòng đó.

Trong phòng truyền đến một tiếng rên rỉ đau đớn.

“Ngươi dám lạm dụng tư hình?”

“Có gì mà dám.” Giọng nam nhân lạnh lùng.

Tiếp theo là tiếng vũ khí sắc nhọn đ.â.m da thịt.

“Ta sẽ báo với Đại lý tự!”

Ta ngửi thấy mùi m.á.u tanh nồng nặc trong khí.

Xong , hốt hoảng trong lòng, bất kể trong phòng là ai, cũng thể dây dưa với bọn họ.

Bước chân nhẹ nhàng, chuẩn rời .

Xung quanh yên tĩnh đến lạ thường, chỉ thể thấy tiếng tim đập.

Ba bước, hai bước, sắp rời khỏi .

“Đứng .”

Ta căn bản rõ nam nhân hình như bóng ma xuất hiện mặt từ lúc nào.

Dưới ánh trăng, nam nhân dáng cao ráo, mái tóc đen như mực, một huyền y dường như sinh từ bóng đêm.

Ta vội vàng cúi đầu, dám mặt : “Ta thấy gì cả, cũng thấy gì cả. Ta chỉ là ngang qua thôi, về thì tiểu thư nhà sẽ lo lắng.”

“Tiểu thư nhà ngươi là ai?” Nam nhân vẫn giấu giếm sát ý .

“Là nữ nhi của Trấn Bắc Hầu.” Ta lấy danh tiếng của phụ , hy vọng thể dọa tên giặc cỏ dám gi/3t ngay trong chùa của hoàng gia .

“Ta là tâm phúc của tiểu thư, nếu nàng thấy nhất định sẽ phái tìm .”

Nam nhân khẩy: “Ngươi đang đe dọa ?”

“Ta dám, tráng sĩ yên tâm, chuyện đêm nay sẽ để lộ ngoài .”

Hắn vươn tay tấn công về phía cổ .

Tên giặc ác độc, đến nước mà còn gi/3t .

Ta phản ứng nhanh nhẹn nắm chặt lấy cổ tay , đau đớn, nhưng vẫn dừng tay.

Miếng ngọc bội cổ lấy .

Vừa đối diện với đôi mắt đen như mực , thì mặt còn đeo mặt nạ, chẳng trách ngang nhiên như .

“Vật tạm thời giữ , ngươi thể .”

Ta tức giận, miếng ngọc là ngọc bích loại , là thứ quý giá nhất .

“Tráng sĩ, miếng ngọc mua ở quầy hàng ven đường, đáng bao nhiêu tiền. Hay là tặng ngươi chiếc vòng tay mà tiểu thư thưởng cho nhé?”

“Không cần.” Nam nhân xoa xoa miếng ngọc bạch trong tay. “Còn , ngươi cứ đợi tiểu thư nhà ngươi đến nhận xác .”

Ta ba bước gộp hai, chạy lăn khỏi nơi .

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8