Giang Sầu Dự
Chương 3.2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ta lòng đầy mỉa mai, nhịn mà chế giễu: “Hắn nuôi ở ngoại thất ?”
“Phu nhân…”
“Muốn đảo lộn luân thường, từ vợ thành , ?”
Trước lời trách mắng chứa đựng nước mắt của , Lục Dao thở dài sâu sắc: “Phu nhân đừng trách.”
“Phải , lang chủ cũng là bất do kỷ.”
(11)
Thực , thực sự bất do kỷ là .
Hôm , sự giúp đỡ của Lục Dao, mang theo cha, A Nhị và đàn ông lạ mặt đó chuyển ngoại trạch của Khúc Hoảng.
Những đêm dài đó, lòng đầy uất ức, gần như đêm nào cũng mở mắt, rửa mặt bằng nước mắt đến sáng.
Cha vì tiệm c.h.ế.t, sợ hãi dám đến, suốt ngày tinh thần hoảng loạn, dần dần liệt giường, tỉnh dậy.
Càng ngày càng tệ là đàn ông lạ mặt đó.
Hôm , bỏ quần áo đầy m.á.u của , từ đó rơi một ngọc bội xanh biếc, khắc chữ “Thùy”.
Ngọc bội trong suốt, chạm khắc tinh xảo, qua là vật quý.
Người chắc hẳn lai lịch.
Ta xem vết thương chân , chỉ sâu thấy xương, mà xung quanh mưng mủ, khác e rằng c.h.ế.t trăm , vẫn còn thoi thóp.
Chỉ là vết thương tiếp tục thối rữa, chân giữ .
Người cứu một mạng, cũng coi là ân nhân, suy nghĩ , tìm chút mật ong để nắng, để ruồi bu vài ngày, nhanh ch.óng xuất hiện một lớp trứng giòi trắng.
Sợ tỉnh dậy giãy giụa, dùng dây trói c.h.ặ.t tứ chi , đó lấy một cái đũa, từng chút một đưa trứng giòi từ mật ong chỗ thối rữa.
Đang mồ hôi đầm đìa, giường đột nhiên run lên.
Ta ngẩng đầu, chỉ thấy đôi mắt xanh lạnh lùng đang chằm chằm , ngờ tỉnh nhanh như , đầu óc thoáng chốc trống rỗng.
Chỉ thấy đối phương chằm chằm thứ trong tay , giọng khàn khàn như cú vọ.
“Đây là gì?”
Ta im lặng hồi lâu, nhịn nhỏ giọng .
“… Là giòi.”
(12)
Nghe , đối phương trợn to mắt.
“Ngươi, ngươi dám nh.ụ.c m.ạ như !”
Ta vốn định giải thích đôi lời, nhưng ngay đó bắt gặp ánh mắt lạnh lẽo, liền mất hết hứng thú.
“Ta nhục ngươi, thì ?”
Nói xong, để ý đến sắc mặt đáng sợ của , dùng vải bông quấn c.h.ặ.t c.h.â.n sưng, khóe miệng nhếch lên, vẻ mặt bất cần: “Ngươi như tên hoạn quan , cũng c.h.é.m đầu ?”
“…….”
Dưới tấm màn, khuôn mặt như tuyết, tóc đen mắt xanh, bên má dính chút vết m.á.u đỏ tươi, càng nổi bật làn da trắng, đồng t.ử khác thường.
Gần gũi quan sát nhan sắc , thật sự kinh hãi.
Ta dần dần dám , chỉ mơ hồ : “Cách c.h.ế.t thật là nhanh ch.óng, đợi ngươi, đừng để chờ lâu.”
Có lẽ lâu nữa, c.h.ế.t tay Văn Chiêu huyện chủ !
Nghĩ , lòng càng thêm tuyệt vọng.
Nhìn trời tối dần, cầm rìu bờ sông ngoài viện.
Đang cúi đầu c.h.ặ.t vỏ cây, thấy phía xa đoàn đón dâu dài dằng dặc, nhạc vang rền rĩ, mãi hết.
Nhìn những trai đội hoa đỏ, mặc áo đỏ hai bên, đến hàng chục !
“Nghe hôm nay ở thành Tây phát dâu tới trăm cô, ngay cả những cô đến tuổi cũng gả !”
“Ôi, thể gả là !”
Lúc gốc cây bên đường, đông nghịt dân chúng xem náo nhiệt, vài chuyện, liền hạ giọng bàn tán.
“Thánh nhân cao tuổi, chọn nữ nhân cung? Chẳng lẽ Tây Quý phi tàn phai nhan sắc?”
“Ha! Làm thể! Đó là nhất mỹ nhân của Đại Diệp!”
“ , Thánh nhân nam hạ, dọc đường chịu nổi lắc lư, tình hình …”
Chưa xong, phụ nữ bên cạnh vỗ đầu, hổ im bặt.
Ta trong đám đông một lúc, thấy trời tối dần, liền vội vã về nhà.
Hôm nay thu hoạch nhiều, rửa sạch vỏ cây liễu, bỏ nồi nấu, đến khi nồi nước sôi thành một chút nước cốt, mới dùng bát nhỏ múc , bảo A Nhị mang nhà.
Không ngờ một lát , A Nhị mang bát nước xám xanh trở , mặt tái mét, môi run rẩy: “Nữ lang, , thể mang ?”
“Sao ?”
“Hắn dám đến gần thì g.i.ế.c …”
“…….”
(13)
Vài ngày , đêm khuya.
Cửa lớn gõ cốc cốc, qua khe cửa, lờ mờ thấy một khuôn mặt nghiêm nghị, chính là Lục Dao, tên đầy tớ của Khúc Hoảng.
“Trễ thế , chuyện gì?”
Đối phương hạ giọng: “Phu nhân, ngài mau chạy !”
“Gì cơ?”
“Thánh nhân chọn nữ nhân cung khắp nơi, lang chủ Bắc Diệp, huyện chủ liền tên ngài danh sách, báo tin ngay trong đêm!”
Ta xong kinh ngạc: “ chồng !”
Lục Dao liên tục lắc đầu: “Những hoạn quan quan tâm ! Chậm nhất là ngày mai, bọn họ sẽ đến!”
Ta hiểu , Văn Chiêu huyện chủ tay độc ác.
Nàng quyết tâm độc chiếm chồng, để c.h.ế.t, nhưng cả vạn cách khiến sống bằng c.h.ế.t.
Trong cơn mơ hồ, lòng như chìm trong nước đá.
Sau lạnh lẽo là buồn bã, buồn bã là oán hận thấu xương, chính là oán hận bùng lên một tia lửa, dần dần sinh chút dũng khí nhỏ bé.
“Lục Dao, ngươi theo Khúc Hoảng việc, chắc hẳn chữ?”
Hắn gật đầu: “Tất nhiên!”
Ta đó, nghĩ kỹ càng, cuối cùng mở then cửa, mời chuyện.
“Ta cách thoát , cần ngươi giúp!”
(14)
Tiễn Lục Dao xong, bếp nấu một bát canh thịt, nóng hổi mang phòng.
Vừa phòng, hai mắt xanh biếc chằm chằm, giả vờ thấy, giường dịu giọng: “Đói ?”
Đối phương đang gì, môi mím c.h.ặ.t, mặt , tự múc hai muỗng ăn, mới đưa tới mặt : “Yên tâm, độc.”
Người hồi lâu, cuối cùng mở miệng ăn một muỗng canh thịt, nhẹ nhàng khuấy nước canh, mùi thơm lập tức bốc lên, hương thịt ngào ngạt.
“Còn ăn ?”
“………”
“Nếu ăn, thì hãy ấn đây.”
Thấy lộ vẻ khinh thường, lấy một tờ văn thư đầy chữ: sợ rõ, còn đưa tờ giấy sát : “Yên tâm, khế bán .”
“Chỉ là hôn thư thôi.”
Đối phương khẽ nhếch mí mắt, nhạt: “Ngươi đừng mơ.”
