Giang Sầu Dự
Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-03-11 14:32:11 | Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong căn phòng yên tĩnh, đôi mắt xanh nhạt nhẹ nhàng chớp: “Sát Nghiễn, mang bát nước vỏ cây liễu đây.”

 

Sát Nghiễn , vội mang bát t.h.u.ố.c tới bên miệng .

 

Đối phương mặt , uống một cạn sạch.

 

Dường như ý tỏ thiện cảm.

 

Ta động lòng, , khỏi cửa gọi .

 

“Cô cho , rõ ngay từ đầu?”

 

“Ta , ngươi sẽ tin ?”

 

“……….”

 

Ta rời , giường phần khó chịu, ném mạnh bát đất vỡ tan bên cửa.

 

(20)

 

Hôm .

 

Ta đang khuấy nồi nước dùng, bỗng một bước tới, quỳ phịch xuống mặt.

 

Người tên Sát Nghiễn, hôm qua còn mắng là độc phụ, hôm nay hiểu quỳ mặt , một đại hán uy vũ, tức giận nắm c.h.ặ.t t.a.y: “Ta nên mắng nữ lang, vì chân thành đến xin .”

 

Ta gạt lớp nước mặt, bình thản : “Đây lẽ là ý của chủ nhân ngươi?”

 

Hắn ngẩng đầu , vẻ ngạc nhiên: “Là… , đúng là ý từ tâm .”

 

“Thôi .” Ta lắc đầu: “Ngươi cũng cần cảm ơn , cứu chủ nhân ngươi, chỉ là quả phụ thôi.”

 

“Các ngươi tìm đến, thì sớm , tiểu viện nuôi nổi nhiều .”

 

Đại hán thấy khuấy nước dùng, liền vội vàng lên giúp, đưa bát canh thanh đạm cho : “Mang , bát là cho chủ nhân ngươi, đừng lấy nhầm.”

 

“Dạ… …”

 

Hắn quanh, chỉ đống bát canh đầy, nhưng cuối cùng gì, lặng lẽ mang bát .

 

Chiều tối, một màn sương mỏng che khuất ánh trăng, ánh trăng mờ ảo, cho bầu trời đầu hè càng thêm cao xa.

 

Ta và A Nhị sân, ăn canh nước dùng với mắm chua, uống vài ngụm, bỗng thấy cửa phòng luôn đóng kín mở .

 

Sát Mặc và Sát Nghiễn mỗi bên dìu một .

 

Chỉ thấy giữa mặc áo dài bằng lụa nhăn, nhưng vẫn rõ vai rộng chân dài, hình cao lớn, gần như cao hơn một đầu, tóc xoăn hai bên mặt, toát lên vẻ cứng cỏi dịu dàng.

 

Thấy xuống bên bàn, và A Nhị liếc , hiểu ý cùng cúi đầu uống canh.

 

Gió dài rít qua hành lang, trăng di chuyển bóng đổ.

 

Ngoài tiếng gió, trong viện chỉ còn tiếng xì xụp uống canh.

 

Trước mặt, một bàn tay dài cầm bát nước dùng, nghiêng nhẹ môi, bát lớn, nhanh ch.óng uống cạn.

 

Canh hết, như nước rút lộ … trứng gà luộc.

 

A Nhị mắt tinh, thấy trứng trắng liền ấm ức: “Nữ lang, nhà chỉ còn hai quả trứng, ăn mà để ăn?”

 

Nghe , cầm quả trứng trắng trong tay, ăn cũng , ăn cũng xong.

 

Thấy đối phương cúi mắt, che đôi mắt xanh, vội : “Trong nồi còn một quả trứng, ngươi ăn xong thì mang cho cha , đừng nhiều!”

 

“Vâng!”

 

Thấy A Nhị giận dỗi bỏ , vội uống xong bát canh, bắt đầu dọn bát đũa, cẩn thận, thấp giọng : “Cô việc luôn như ?”

 

“Sao?”

 

“Nếu đối với , tất nhiên rõ ràng, nếu hiểu lầm, chẳng oan ức ?”

 

Nghe , ném khăn lau: “Chỉ là lời của kẻ thấp hèn, ai thèm ?”

 

“Người ở vị trí cao, dù nhỏ nhẹ, cũng khác kính trọng, còn kẻ hèn mọn, dù la lớn giữa đường, kết quả đổi gì?”

 

Đối phương , thở dài.

 

Im lặng lâu, hỏi: “ cô, một nữ lang, đụng tới hoàng thất?”

Câu hỏi thực sự chạm nỗi đau của .

 

Ta nhạt, mỉa: “Nói với ngươi, ngươi sẽ giúp g.i.ế.c nàng ?”

 

Đối phương đang định trả lời, A Nhị vội vã đến, vẻ mặt kinh hãi: “Nữ lang, chủ nhân , gọi thế nào cũng tỉnh!”

 

“Sao thể!?”

 

Ta vội bỏ , theo A Nhị chạy .

 

Phía , Sát Nghiễn và Sát Mặc cúi xuống, giọng thấp giọng cằn nhằn: “Lang chủ, nữ lang thật dữ dội!”

 

, trông yếu đuối, nhưng thực sự mạnh mẽ!”

 

Nghe , mắt lóe lên, chỉ nhẹ.

 

(21)

 

Cha từ khi hoảng sợ ở tiệm bánh đậu, cơ thể ngày càng yếu, giờ thậm chí nước canh cũng uống .

 

Dưới sự chỉ đạo của ai đó, Sát Mặc và Sát Nghiễn mời vị lang y hôm qua đến, vài dùng phương pháp châm cứu huyệt khí hải và bách hội, tỉnh, nhưng miệng méo mắt lệch, nước miếng chảy ròng.

 

Thấy lo lắng, ông già chắp tay hành lễ: “Lệnh tôn tuổi cao, chứng phong thấp là bình thường, nữ lang nên yên tâm.”

 

“Chứng , thể chữa ?”

 

“Trừ khi thể lên Thượng Kinh…” Ông già , vội sửa lời: “Hoặc đến Lạc Kinh nơi Thánh nhân ngự, hoặc Trần Quận nơi thế gia cư trú, tìm ngự y của triều đình, hoặc đại phu giỏi, may hy vọng.”

 

Do Hồ Kiệt nam tiến, Sở Châu đến các thành khác đều đầy rẫy giặc cướp, và luôn nguy cơ tấn công quân sự, nay trong thành cấm nghiêm ngặt, chỉ cho , cho .

 

Hy vọng mong manh và xa vời.

 

Tiễn ông già xong, cầm lấy cánh tay cha, nhẹ nhàng áp .

 

Khó tin rằng bàn tay từng rộng lớn ấm áp, thể che mưa chắn gió cho , nay khô khốc và lạnh lẽo, như thể dùng lực một chút là sẽ vỡ nát.

 

Trong phòng chỉ một ngọn đèn, bóng nến lay động.

 

Ngoài cửa gió bão dần nổi lên, cơn mưa bão đầu mùa hè sắp cuốn đến.

 

(22)

 

Mấy ngày , trời quang đãng.

 

Ta mở cửa sổ, thấy một bóng dáng cao gầy tránh xa những bên cạnh, một chậm trong sân.

 

Có lẽ cảm nhận ánh của , đó dừng .

 

Ta vội đóng cửa sổ .

 

Ngồi gương, chỉ cảm thấy cổ đau nhức, vết hằn do dây thắt trong mơ mờ nhưng vẫn còn một vòng đỏ đáng sợ như một con rết bò da.

 

Bỗng nhiên, cửa mở , mang theo một cơn gió lạnh.

 

Trong gương hoa phản chiếu một bộ áo trắng như tuyết, và mái tóc đen buông vai, môi đó nhợt nhạt, da trắng lạnh, đôi mắt xanh biếc, như hồ thu trong vắt.

 

Trông còn hung ác, thậm chí phần dịu dàng.

 

“Thượng Kinh rơi tay Hồ Kiệt, Thánh nhân mang theo cung phi và con cái trốn sang Lạc Kinh, nếu cô về phía nam, đường sẽ nguy hiểm.”

 

Ta đóng hộp trang điểm, giọng dịu dàng, liền nhẹ giọng đáp: “ cha bệnh nặng, tất nhiên đến đại thành để chữa bệnh.”

 

Chưa dứt lời, một cảm giác chua xót xộc lên mũi.

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8